Cao-Trí-Thịnh lại vào tù Bộ ngoại giao Mỹ phải điều chỉnh như thế nào? In Email
Tác giả: The Epoch Timmes   
Chủ nhật, 08 Tháng 1 2012 23:24

(Tin Đại-kỷ-nguyên ngày 25/12/2011) Trước đây không lâu, Chính quyền Trung Cộng đột nhiên tuyên bố, luật sư nhân quyền nổi tiếng của Trung quốc là luật sư Cao-Trí-Thịnh, đã mất tích hơn một năm nay, và sắp hết thời hạn hoãn hình, bị phán định “Vi phạm qui định hoãn hình”, lại bị đưa vào tù và giam trong 3 năm.

Còn về việc Cao-Trí-Thịnh “vi phạm qui định hoãn hình” như thế nào, thì chính quyền Trung Cộng không nói một lời nào. Điều đó thì dễ hiểu, Trung Cộng không nói một lời nào vì họ cũng biết rằng họ cụt lý, vì trong 20 tháng vừa qua, Cao-Trí-Thịnh luôn luôn bị chính quyền giam cầm trái phép. Mà giới bên ngoài, kể cả người nhà đều hoàn toàn không biết hành tung của ông ta. Đã là như vậy, thì ông ta làm sao mà vi phạm qui định hoãn hình được? Có lẽ cái giải thích duy nhất về việc này là, cho dù Trung Cộng có tiến hành sự bức hại và hành hạ về thân thể và tinh thần đối với Cao-Trí-Thịnh là như thế nào đi nữa, thì đều không thể khiến cho ông ta—một người Hán-tử tây-Bắc kiên định tin tưởng là “cùng tồn tại với Thần” khuất phục. Mà chính quyền Trung Cộng, đặc biệt là hệ thống pháp-chánh, đã dùng hết sức để theo dõi, vây bắt, đánh đập, giam cầm phi pháp, cưỡng bức mất tích, những thủ đoạn của Đức-quốc-xã để đối phó với người hán-tử cứng như sắt này, nguyên nhân căn bản là Cao-trí-Thịnh kế thừa lương tri, đã 3 lần viết thư thỉnh nguyện lên cấp cao, và công khai hô hào hãy ngưng cuộc bức hại đối với Pháp-luân-công. Ở trên mình của ông ta có “Phú quí cũng không thể dâm, bần tiện cũng không thể dời, uy võ cũng không thể khuất” và “thà làm ngọc bể, chứ không làm viên ngói toàn vẹn” cái cốt cách của kẻ sĩ truyền thống.

Đứng trước con người mang cốt cách truyền thống lớn này, Trung Cộng đã không còn biện pháp gì, vì thế chúng thà rằng tiếp tục để lộ cái bộ mặt lưu manh, và làm cái chuyện mà thiên hạ đều không muốn làm, là tiếp tục khiến cho ông ta im tiếng. Có lẽ hệ thống pháp-chánh cấp cao của Trung Cộng nghĩ rằng, nếu mà phóng thích Cao-Trí-Thịnh, không khác nào là một lần nữa chứng minh sự đàn áp Pháp-luân-công là ngu ngốc như thế nào, không khác nào lại một lần nữa cho thấy lực lượng của tín ngưỡng không thể bị tiêu hủy bởi cường bạo.

Dĩ nhiên, bộ mặt lưu manh của chính quyền Trung Cộng lại một lần nữa khiến cho thiên hạ sửng sốt, và bị sự phê bình của rất nhiều quốc gia và tổ chức nhân quyền quốc tế. Ông Nuland, phát ngôn viên quốc vụ viện Mỹ cho rằng, Cao-Trí-Thịnh lại bị ngồi tù, nước Mỹ “Cảm thấy thất vọng thâm sâu”, và hô hào Trung quốc phải lập tức phóng thích Cao-Trí-Thịnh. Catherine Baker, phó chủ nhiệm bộ Á châu Thái-bình-dương đặc-xá quốc tế thì lại phê bình cách thức đối phó với vụ án Cao-Trí-Thịnh của chính quyền Trung quốc “là phi pháp hoàn toàn”, là “sự chế nhạo đối với pháp luật”. Catherine Ashton, chủ nhiệm chính sách ngoại giao của liên hiệp châu Âu cũng phát biểu thanh minh rằng, yêu cầu chính quyền Trung Cộng phải lập tức phóng thích Cao-Trí-Thịnh, công khai tình trạng của ông ta và địa điểm mà ông ta đang ở hiện nay. Lời bình luận của “Nhật báo Đường-Hoa-Nhĩ” lại càng chính xác hơn, gọi là “trong cái chế độ pháp luật của Trung quốc mà Cao-Trí-Thịnh đã trải qua, thì không có việc gì là nói cho thông được”.

Giống như lời nói của luật sư nổi tiếng Tạ-Yến-Ích, sự an nguy của Cao-Trí-Thịnh là cái tiêu chuẩn định hướng của nền pháp trị nhân quyền Trung Cộng. Bây giờ, hành vi của Trung Cộng lại một lần nữa gây nên sự khiêu chiến đối với lý tưởng dân chủ, tự do, nhân quyền mà Mỹ và các nước tây-phương tôn sùng: Tôi lại đem nhốt Cao-Trí-Thịnh, tôi là lưu manh, quí vị có thể làm được gì nào? Điều này thì không còn nghi ngờ là có quan hệ với việc ngoại giao mềm yếu về mặt nhân quyền của chính phủ Obama. Đúng rồi, nước Mỹ phải làm sao đây? Nước Mỹ có phải là đã đến lúc phải điều chỉnh lại cái chính sách ngoại giao của chính mình đối với Trung quốc hay không?

Trước đây vào năm 1977, trong bài diễn thuyết nhận chức của tổng-thống Carter có nhắc đến “Đối với nước Mỹ mà nói, nhiệm vụ cao cả nhất và có quyết tâm nhất là giúp đỡ kiến tạo một cái thế giới hòa bình có chủ nghĩa nhân đạo thật sự, quyết tâm mà chúng tôi cố gắng vào phải là sự tuyệt đối.” Sau đó, ông ta lại tuyên bố trong đại hội kỷ niệm 30 năm phát biểu bản tuyên ngôn nhân quyền rằng: “Nhấn mạnh đến nguyên tắc nhân quyền là linh hồn của chính sách ngoại giao Mỹ, là yếu tố quan trọng để khẳn định mối quan hệ giữa nước Mỹ với các quốc gia khác là như thế nào.” “Ngoại giao nhân quyền” đã chính thức trở thành chính sách cơ bản của nước Mỹ, tôn trọng và xúc tiến nhân quyền từ đó đã trở thành tín ngưỡng cơ bản của người Mỹ và ngoại giao của Mỹ. Không còn nghi ngờ, Sự quan tâm về nhân quyền của người Mỹ và chính phủ, là bắt nguồn từ tín ngưỡng của Cơ-đốc-giáo và tinh thần lập quốc về dân chủ, tự do của nước Mỹ. Sau khi chính thức thiết lập bang giao giữa Trung quốc và Mỹ vào năm 1979, tuy rằng vẫn còn tồn tại sự khác nhau về căn bản của trạng thái ý thức giữa hai bên, nhưng trong một phạm vi nhất định thì vẫn còn tồn tại những lợi ích chung, và cũng vì thế mà tiến hành những sự hợp tác của nhiều mặt, nhưng vấn đề nhân quyền vẫn luôn luôn là một trong những nghị trình quan trọng trong quan hệ Trung quốc và Mỹ. Trong thời kỳ chấp chính của tổng thống Carter và tổng thống Reagan, thì đã có những vấn đề nhân quyền như sự kiện Hu-Na, chính sách nhân khẩu và vấn đề Tây-tạng vân vân; Sau khi Tổng thống Bush vào làm chủ ở Bạch-cung, thì Trung cộng lại gây ra “Sự kiện Thiên-an-môn”, chính phủ của tổng thống Bush đã dẫn đầu các quốc gia tây phương thực thi chính sách chế tài kinh tế và chính trị đối với Trung quốc, và khiển trách chính phủ Trung Cộng trong buổi hội nghị lãng tụ 7 nước tây phương vào năm 1989, và bày tỏ rằng phải cương quyết “bảo vệ nguyên tắc nhân quyền”. Trong thời kỳ của chính phủ Clinton, thời kỳ đầu đem việc nhân quyền và vấn đề mậu dịch giữa 2 nước kết lại thành một, và triển khai vấn đề đối thoại song phương về nhân quyền; Thời kỳ sau vì bị áp lực từ các đại công ty của Mỹ, đã đem vấn đề nhân quyền và mậu dịch tách ra làm hai, từ đó đã khiến cho nước Mỹ mất đi mộtlá bài quan trọng trong việc chế tài vấn đề nhân quyền của Trung cộng.

Trong thời kỳ George W. Bush, vì nước Mỹ phải đối diện với trọng trách chống lại khủng bố và suy xét đến vấn để về lợi ích kinh tế, và đã định vị Trung quốc là “bên tương quan lợi ích”, vì thế mà mức độ quan tâm đối với tình trạng ác liệt về nhân quyền của Trung quốc đã không bằng trước đó nữa. Trong mấy năm Obama làm tổng thống, tuy rằng cũng đã có những lời phê bình về tình trạng nhân quyền càng ngày càng tệ hơn ở Trung quốc, tuy rằng quốc hội của nước Mỹ đã thông qua mấy lần nghị án phê bình về tình trạng nhân quyền Trung quốc, nhưng chính phủ của nước Mỹ vẫn chưa xem nguyên tắc nhân quyền là linh hồn của chính sách ngoại giao Mỹ. Trong lần thăm viếng Trung quốc đầu tiên của Obama, trong bài diễn văn ở Thượng-hải, không có nhắc đến một chữ về nhân quyến đã là điều chứng minh rõ ràng. Tuy rằng trong những vấn đề Cao-Trí-Thịnh, Trần-Quang-Thành vân vân, lời lẽ của Bạch-cung tuy là cứng rắn, hơn nữa cũng có sự can thiệp riêng tư với chính quyền Trung cộng, nhưng sự “cảnh cáo” mà không có hành động thực tế này chỉ có thể khiến cho Trung Cộng tiếp tục làm chuyện mà chúng muốn làm

Mà “sự bày tỏ tốt lành” của Obama đối với Trung Cộng cũng không nhận được sự tôn trọng đáp lại ngang nhau, không những đã bị mấy lần sĩ nhục từ Trung Cộng, hơn nữa Trung Cộng là kẻ chú trọng về lợi ích thực tiển nên đã càng không sợ gì nữa mà bức hại đối với những người dị-nghị và kẻ có tín ngưỡng. Tiếp tục bức hại người trượng nghĩa phát ngôn như Cao-Trí-Thịnh đối với học viên Pháp-luân-công và học viên Pháp-luân-công là sự khiêu chiến đối với căn bản lập quốc của nước Mỹ. Có lẽ chính phủ nước Mỹ cuối cùng cũng đã ý thức được sự uy hiếp ngầm của Trung Cộng, trong cuộc hội nghị tổ chức hợp tác kinh tế Á-châu Thái-bình-dương trước đây không lâu, Obama tuyên bố ước Mỹ sẽ trở lại khu vực Á châu, và gấp rút bố trí sức ảnh hưởng về ngoại giao, kinh tế và quân sự trong khu vực đó để ngăn chặn Trung Cộng.

Nhưng mà, đối với chính phủ Obama mà nói, nếu muốn thật sự ngăn chặn và giải trừ cái uy hiếp này của Trung cộng, thì trên đạo nghĩa phải lớn tiếng mà phê bình về nhân quyền của Trung Cộng, và dùng hành động thực tế để cứu vớt những nhân sĩ dị-nghị, ủng hộ những đợt phản kháng bạo-chính Trung Cộng của người Trung quốc là điều tuyệt đối không thể thiếu được. Bởi vì Trung Cộng bức hại, đàn áp chính là những người dân có lương tri của Trung quốc, mà họ chính là hy vọng tương lai của Trung quốc, cũng là những tinh-anh vị lai để xúc tiến việc Trung quốc đi đến nền dân chủ, và bảo vệ sự ổn định của thế giới. Nước Mỹ ủng hộ những người Trung quốc như thế này cũng là đang giúp đỡ cho chính mình, cũng là đang thật sự bảo vệ lợi ích quốc gia của nước Mỹ.

Có lẽ, giới chức ngoại giao Mỹ đã đến lúc phải đặt vấn đề nhân quyền lên trên những vấn đề khác như kinh tế vân vân rồi, đó là lấy nhân quyền làm cơ sở quyết sách về ngoại giao, khiến nó trở thành linh hồn của chính sách ngoại giao Mỹ, và áp dụng những hành động thực tế. Nếu là như vậy, thì có thể bắt đầu bằng cách mạnh mẽ mà cứu vớt cho Cao-Trí-Thịnh.

Chú thích:

-Dịch theo bản tiếng Hoa:  *http://www.epochtimes.com/gb/11/12/25/n3467270.htm

Comments
Gửi bình luận
+/-
Viết bình luận
Tên:
Email:
 
Website:
Tiêu đề:
UBBCode:
[b] [i] [u] [url] [quote] [code] [img] 
 
 
:D:):(:0:shock::confused:8):lol::x:P:oops::cry::evil::twisted::roll::wink::!::?::idea::arrow:
 
Vui lòng nhập các ký tự bảo vệ chống spam bạn thấy trong hình trên.

3.25 Copyright (C) 2007 Alain Georgette / Copyright (C) 2006 Frantisek Hliva. All rights reserved."


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

Trang chủ | Giới thiệu | Liên hệ-Góp ý

Website monitoring