| Cuộc phỏng vấn với vợ của Luật sư Cao Trí Thịnh |
|
|
| Tác giả: Đường Kỳ Vi | ||||||||
| Chủ nhật, 29 Tháng 3 2009 08:03 | ||||||||
|
Vợ và các con của luật sư nhân quyền nổi tiếng của Trung quốc Cao Trí Thịnh đã đến Mỹ an toàn ngày 11 tháng ba. Phóng viên Đường Kỳ Vi (Tang Qiwei) của đài Á Châu Tự Do (RFA) đã có cuộc phỏng vấn độc nhất với bà Cảnh Hòa (Geng He), vợ của ông Cao, vào ngày 12 tháng 3. Bà Cảnh: Tôi rời TQ vào ngày mồng 9 tháng 1. PV Đường: Bà đã đến Thái Lan sau khi rời khỏi TQ, đúng không ạ? Bà Cảnh: Vâng, đó là nước thứ hai mà tôi đã đến. PV Đường: Bà đã ở lại Thái Lan bao lâu? Bà Cảnh: Chúng tôi đến đó là khoảng 16 tháng giêng. PV Đường: Bà đã ở lại đó bao nhiêu ngày? Bà Cảnh: Chúng tôi đã ở đó cho đến ngày 10 tháng 3. PV Đường: Tại sao bà lại chọn thời điếm đó để rời khỏi Trung quốc? Bà Cảnh: Chính quyền Trung quốc đã giám sát chặt chẽ gia đình chúng tôi trong một thời gian dài, và nó gây ra rất nhiều phiền phức cho cuộc sống và công việc của chúng tôi. Con gái Gege của tôi không thể đến trường học, và cháu đã trở nên suy sụp và đã từng tự tử. Tôi đã bị dồn vào bước đường cùng, nên tôi phải trốn đi với các con của mình. PV Đường: Con gái của bà đã từng tự tử ư? Hiện cháu bao nhiêu tuổi? Bà Cảnh: Cháu gần 16 tuổi. PV Đường: Tình hình thế nào khi bà ra đi? Bà Cảnh: Gege không thể đến trường và nó luôn phải ở nhà. Tôi nhớ hôm đó là thứ sáu. Tôi để lại cho nhà tôi một mẩu tin nhắn bởi vì tôi không thể nói với ông ấy về việc này. Tôi không còn lựa chọn nào khác, nên tôi phải trốn đi cùng các con tôi. PV Đường: Lúc đó bà đang sống ở thành phố nào? Bà Cảnh: Bắc Kinh. Chúng tôi dời đi từ Bắc Kinh. Chúng tôi bắt tàu hoả. Với sự giúp đỡ của bạn bè, chúng tôi đã thoát khỏi sự theo dõi của cảnh sát và dần dần đến được nước thứ hai. Nhiều việc đã xảy ra vào thời gian đó, nhưng hiện nay tôi chưa thể nhớ lại được. Chúng tôi luôn ở trên đường đi cả ngày lẫn đêm, và điều đó rất vất vả. Tôi thậm chí không nhớ cả những nơi mà chúng tôi đã đi qua. PV Đường: Suốt từ Bắc Kinh cho đến nước thứ hai - Bà và các con đã ở trên đường trong bao lâu?Bà Cảnh: Chúng tôi đến nơi vào ngày 16 tháng giêng, và chúng tôi luôn ở trên đường trong khoảng thời gian đó. PV Đường: Tại sao ông Cao không đi với bà và các con? Bà Cảnh: Ông ấy không thể thoát khỏi sự theo dõi của cảnh sát vì họ giám sát ông ấy rất gắt gao, giống như là bị nhốt tại nhà. PV Đường: Ông Cao có biết tình hình hiện nay của bà và các con không? Bà có liên lạc với ông ấy không?Bà Cảnh: Chúng tôi không liên lạc với nhau. Nhưng vào ngày 4 tháng 2, khi đang ở nước thứ hai, một người bạn nói với tôi rằng ông ấy có thể lại đang bị bắt. Nên tôi đang rất lo lắng. PV Đường: Thế lần cuối bà liên lạc với ông ấy là khi nào? Bà Cảnh: Đó là vào ngày 9 tháng giêng khi tôi để lại cho ông ấy một tin nhắn và đi khỏi nhà. PV Đường: Bà có thể nói cho chúng tôi biết bà đã viết gì trên mẩu tin nhắn để lại cho chồng bà được không?Bà Cảnh: Tôi để lại tin nhắn nói rằng con gái của chúng tôi phải chịu khổ quá nhiều vì cháu không thể đến trường. Tôi rất thất vọng, nên tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ra đi cùng các con. Tôi sợ rằng nếu tôi nói với chồng tôi, ông ấy có thể không cho chúng tôi ra đi. PV Đường: Bà có một con trai và một con gái phải không? Bà Cảnh: Đúng thế. PV Đường: Con trai bà được mấy tuổi rồi?Bà Cảnh: Cháu được 5 tuổi rưỡi. PV Đường: Con trai bà có biết điều gì đã xảy ra cho bố mẹ của cháu không? Bà Cảnh: Chúng tôi không nói với cháu. Nhưng bạn bè nói về việc chồng tôi bị bắt, nên cháu thường xuyên hỏi bố đã đi đâu hoặc hỏi, "Bố lại ở trong tù phải không? Bố lại đi đến Sơn Đông phải không?" Chính tại Sơn Đông là nơi mà chồng tôi đã bị bắt lần đầu tiên. Mọi người không thể đề cập đến Sơn Đông với cháu. Một lần khi có một chương trình TV thương mại nói về Sơn Đông, cháu lại hỏi có phải bố đã đi đến Sơn Đông phải không. Bất cứ khi nào cháu không nhìn thấy bố, cháu lại nói rằng bố cháu đi đến Sơn Đông. Cháu thực sự muốn nói đến nhà tù khi đề cập đến Sơn Đông. PV Đường: Hiện nay con gái của bà nghĩ gì về chuyện này? Bà Cảnh: Cháu đang rất dễ bị tổn thương. Cháu thường xuyên thất vọng và trầm cảm. Để đăng ký nhập cảnh vào Mỹ từ nước thứ hai, có một số thủ tục phải tiến hành khá chậm chạp, và cháu luôn thiếu kiên nhẫn và lo lắng. PV Đường: Ai là những người đã giúp bà và các con trong việc trốn thoát này? Bà Cảnh: Tôi muốn cảm ơn rất nhiều những người bạn đã giúp chúng tôi đến được đây an toàn. Tôi cám ơn những người từ nhiều cộng đồng khác nhau đã có sự quan tâm đến chúng tôi. Nỗ lực giải cứu chúng tôi lần này rất khó khăn, bởi vì chúng tôi đã bị đặt dưới sự giám sát chặt chẽ của chính quyền Trung Quốc trong một thời gian dài. Những người bạn mà giúp chúng tôi trốn thoát đã hỗ trợ chúng tôi rất nhiều, một số thậm chí còn mạo hiểm cả tính mạng của họ. Tôi đặc biệt cảm ơn một học viên Pháp Luân Công tại Canada và vợ của anh ấy, một nhân viên truyền thông có họ là Zhang, và ông Bob Fu, chủ tịch Hội Cứu Trợ Trung Quốc. Cũng có một học viên Pháp Luân Công ở Trung Quốc. Anh ấy nghe thấy Gege không được đến trường, nên đã bỏ học để đến cứu chúng tôi. Tôi rất tiếc là anh ấy đã bỏ học vì còn đang học dang dở, và anh ấy vẫn luôn ở bên chúng tôi trong quá trình trốn thoát. PV Đường: Bà đã có kế hoạch cụ thể gì chưa sau khi đến Mỹ?Bà Cảnh: Chúng tôi vẫn chưa nghĩ nhiều về việc này, chỉ mong làm sao đến được đây trước đã và bây giờ là lo săn sóc các con của tôi. Tư tưởng của các con tôi còn rất dễ bị tổn thương. Chúng tôi cần nghỉ ngơi một thời gian và làm nhẹ vết thương trong tâm hồn của con gái tôi, và giúp cháu bình tĩnh lại để học tập trở lại. Học tập là điều rất quan trọng đối với cháu. PV Đường: Cám ơn bà rất nhiều vì cuộc phỏng vấn này. Tôi hy vọng ông Cao có thể sớm được đến Mỹ và đoàn tụ với bà và gia đình. Bà Cảnh: Vâng, cám ơn.
Quý vị có thể đọc bản tiếng Anh tại: http://www.theepochtimes.com/n2/content/view/13625/
Powered by !JoomlaComment 4.0alpha
3.25 Copyright (C) 2007 Alain Georgette / Copyright (C) 2006 Frantisek Hliva. All rights reserved."
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:
|







