Nhiều tài liệu mật đã miêu tả sinh động về cuộc bức hại Pháp Luân Công In Email
Tác giả: Zhang Haishan   
Thứ sáu, 03 Tháng 4 2009 09:16

Không cho phép phán quyết “Không phạm tội”. Đó là một chỉ thị nằm trong một trong hai tài liệu tuyệt mật mà Đại Kỷ Nguyên mới nhận được gần đây tiết lộ ra một số việc làm nội bộ của chính quyền Trung Quốc trong việc tiếp tục duy trì bức hại lên Pháp Luân Công.
Cuộc bức hại lên Pháp Luân Công chính thức bắt đầu từ ngày 20 tháng 7 năm 1999 và qua đi được gần 10 năm. Khi cuộc bức hại bắt đầu, hàng loạt chương trình truyền thông đã nổi lên để đưa tin về các học viên Pháp Luân Công.

Những năm gần đây, chiến thuật của nhà cầm quyền đã thay đổi. Truyền thông không còn đưa tin về những vụ án đưa ra chống lại học viên Pháp Luân Công nữa, và toà án, cơ quan lập pháp cùng với cảnh sát đã gia tăng cuộc bức hại ở quy mô lớn một bên ngoài tầm mắt theo dõi của công chúng.

Chính quyền Trung Cộng đã chối bỏ sự tồn tại của Phòng 610 – một cơ quan đặc biệt vượt trên khỏi hiến pháp và có quyền lực hơn tất cả các cơ quan nhà nước, được lập ra cho mục đích bức hại Pháp Luân Công.

Hai tài liệu tuyệt mật đã xác nhận sự tồn tại của Phòng 610 và cho thấy cơ quan này đang tìm cách đạo diễn cuộc bức hại.

Một tài liệu được ban hành bởi Đảng uỷ Thành phố Thanh Đảo vào ngày 27 tháng 3 đã nói lên một “chỉ thị thống nhất từ Đảng uỷ trung ương, các tỉnh và thành phố trực thuộc”,
Theo tài liệu này, thành phố Thanh Đảo được yêu cầu phải “nghiêm khắc loại trừ, điều tra nghiên cứu, phòng chống và kiểm soát các môn đồ Pháp Luân Công; ngăn chặn các môn đồ Pháp Luân Công xem và phổ biến chương trình truyền hình của đài Tân Đường Nhân; phối hợp các bộ phận liên quan để tăng cường các biện pháp kiểm soát Internet, sóng phát thanh, truyền hình, điện thoại, fax; ưu tiên hoá tính công khai trực tuyến và đẩy mạnh tuyên truyền ra nước ngoài,”…và nhiều chỉ thị nữa.

Nghiêm cấm các phán quyết “Không phạm tội”

Một văn bản ban hành ngày 10 tháng 2 bởi Phòng 610 của quận Thiết Tây, thành phố Thẩm Dương đã mô tả nhiều tiến trình pháp lý đa dạng nhằm bức hại Pháp Luân Công.

Văn bản yêu cầu rằng “Các toà án thành phố phải thiết lập nhiều hệ thống kiểm toán nội bộ, kiểm tra các nguyên tắc chỉ đạo, và nghiêm khắc tuân theo mệnh lệnh để chắc chắn những phán quyết “không phạm tội” được loại ra đối với các học viên Pháp Luân Công. Nếu không thì phán quyết “không phạm tội” đầu tiên sẽ trở thành một trò cười chính trị của quốc gia.


“Việc tuyên án cũng có thể được xét đến các sự chuyển hoá của cá nhân [‘sự chuyển hoá’ ở đây tức là nói đến những môn đồ Pháp Luân Công đã bị ép buộc từ bỏ Pháp Luân Công, nhắc nhở các môn đồ khác và xin lỗi về việc luyện tập], các biểu hiện, và chứng cứ để có thể giảm án, trì hoãn hoặc tạm ngưng xử án. Tuy nhiên, phán quyết vô tội thì tuyệt đối không được phép.”

Việc nổi lên nhiều luật sư bào chữa

Theo một sự phân tích của một luật sư ở Hoa lục, cuộc bức hại Pháp Luân Công không có chỗ đứng hợp pháp. Theo vị luật sư này thì những tài liệu mà Đại Kỷ Nguyên nhận được thực sự chính là đang cổ vũ và xúi giục những quan chức cộng sản tại tất cả các cấp phạm tội ác.

Ngày càng nhiều hơn các luật sư bước ra để bào chữa cho các học viên Pháp Luân Công. Tại toà án, những luật sư này dựa trên quyền được bào chữa đã lên tiếng với luật pháp Trung Quốc đòi không được ngăn cấm việc luyện tập Pháp Luân Công và nói cho nhiều người khác biết sự thật về Pháp Luân Công và cuộc bức hại.
Gần đây có nhiều tin tức đăng về việc 9 luật sư đại diện cho 13 học viên Pháp Luân Công ở Thanh Đảo, 7 luật sư đang biện hộ “vô tội” cho Trung Phán Thanh và 10 học viên Pháp Luân Công khác, và còn có 10 luật sư nữa cũng đang biện hộ “vô tội” cho 6 học viên Pháp Luân Công ở Thẩm Dương.

Vụ án Thẩm Bắc năm 2008

Trong thời gian diễn ra Olympic, 4 học viên Pháp Luân Công ở Thẩm Bắc- một quận mới thuộc thành phố Thẩm Dương- đã bị bắt. Họ là Khê Thường Hải, Vương Tố Mai, Tôn Ngọc Thư, và Hoắc Đức Phúc. Thường Khê Hải là một giáo viên 60 tuổi ở một trường tiểu học, và Tôn Ngọc Thư cùng Hoắc Đức Phúc là 2 người cùng xóm.

Theo nhiều người trong cuộc thì có sự bất đồng nghiêm trọng về việc khởi tố vụ án này. Một viên chức cục cảnh sát quận Thẩm Bắc đã đề nghị tiến hành theo đúng thủ tục và thả những bị cáo ra.

Tuy nhiên trưởng phòng 610 địa phương là Tôn Vĩnh Cang đã khăng khăng tuân theo chỉ thị của chế độ và giải quyết với những học viên Pháp Luân Công một cách mau lẹ và ác liệt.

Kết quả là vào cuối năm 2008, vụ án Thẩm Bắc đã kết thúc với những bản án nặng. Vương Tố Mai bị tuyên án 10 năm tù giam, Khê Thường Hải 11 năm, Tôn Ngọc Thư 8 năm, và Hoắc Đức Phúc 6 năm. Đây là một trong những vụ xử bất công dữ dội nhất lên các học viên Pháp Luân Công trong thời gian diễn ra Olympic.

Sự cay nghiệt của những bản án bị sức ép từ Phòng 610, xuất hiện trong hoàn cảnh của một số sự mâu thuẫn tư tưởng của nhiều viên chức trong việc buộc thi hành sự bức hại, có lẽ chính là phản ánh chân thực về những tài liệu mật mà Đại Kỷ Nguyên nhận được thời gian gần đây.

Đọc nguyên bản tiếng Anh tại đây

Đọc nguyên bản tiếng Hoa tại đây

Comments
Gửi bình luận
+/-
Viết bình luận
Tên:
Email:
 
Tiêu đề:
UBBCode:
[b] [i] [u] [url] [quote] [code] [img] 
 
 
:D:):(:0:shock::confused:8):lol::x:P:oops::cry::evil::twisted::roll::wink::!::?::idea::arrow:
 
Vui lòng nhập các ký tự bảo vệ chống spam bạn thấy trong hình trên.

3.25 Copyright (C) 2007 Alain Georgette / Copyright (C) 2006 Frantisek Hliva. All rights reserved."


Tin liên quan:
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

Trang chủ | Giới thiệu | Liên hệ-Góp ý

Website monitoring