'Tôi đã không biết rằng Cuộc bức hại đang sắp xảy đến' In Email
Tác giả: Mickey Lam và Simon Veazey   
Thứ ba, 05 Tháng 5 2009 16:26

Cách đây đúng mười năm, cái tên Pháp Luân Công đã được đưa tin một cách nổi bật bởi truyền thông khắp thế giới nhân sự kiện có đến 10.000 người tập trung quanh một khu vực của chính phủ Trung Ương Trung Quốc. Hai người có mặt vào thời điểm đó đã trò chuyện với Đại Kỷ Nguyên về ý nghĩa quan trọng của sự kiện này, điều mà thường bị che đậy trong sự nhầm lẫn và mập mờ.


Hình ảnh 10.000 người thỉnh nguyện quanh một khu vực chỉnh phủ Trung Ương đã gây sửng sốt cho người dân trong và ngoài Trung Quốc, nó gợi nhắc ký ức về sự can đảm, quy mô, tính căng thẳng và niềm hy vọng của sự kiện Thiên An Môn xảy ra đúng mười năm trước đó.

Thế nhưng ý nghĩa quan trọng thực sự của sự kiện ngày 25 tháng 4 năm 1999 đã chỉ được hé lộ nhiều tháng sau, khi mà nó trở nên thấy rõ ra ngoài rằng sự kiện này đã được tác động bởi người đứng đầu Đảng Cộng sản để khơi mào cho một chiến dịch tra tấn và bức hại đầy bạo lực lên 100 triệu con người.


Tất cả những người thỉnh nguyện mười năm trước đây đều có chung một điểm : họ tập luyện theo một môn tu luyện có tên Pháp Luân Công. Pháp Luân Công là một môn tu dưỡng tinh thần và thân thể có sự phát triển mạnh và phổ biến rộng chỉ trong vài năm với khoảng 100 triệu người theo tập. Chính điều này đã thu hút ngày càng nhiều sự quan tâm từ Đảng Cộng sản cầm quyền.

Đi cùng với sự quan tâm gia tăng của chính quyền là sự quấy nhiễu ngày càng tăng vào cuộc sống đời thường của các học viên Pháp Luân Công, cùng với việc xuất bản các ấn phẩm có nội dung phỉ báng Pháp Luân Công trên các phương tiện truyền thông của nhà nước. Theo lời giải thích của cô Triệu Lí Bình – một trong số 10.000 người thỉnh nguyện- thì cuộc thỉnh nguyện ngày 25 tháng 4 đã thực sự được khởi phát từ sau sự kiện bắt giữ 45 học viên tại một thành phố ở Thiên Tân.


“Tôi đã nghe rằng nhiều học viên ở Thiên Tân đã bị bắt giữ trong hai ngày mà không có lý do gì. Tôi cảm thấy rất buồn và lo ngại bởi vì tôi không hiểu đã có chuyện gì xảy ra với họ - ở một vùng mà có một hệ thống luật lệ hợp pháp thì sao lại có chuyện cảnh sát bắt giữ và đánh người dân mà không cần bất kỳ lý do gì.”


Lí Bình - hiện nay đang sống ở Birmingham, Anh Quốc- đã quyết định đi đến Văn Phòng Khiếu Kiện Trung Ương ở Trung Nam Hải – một khu vực là nhà ở và văn phòng làm việc của nhiều lãnh đạo cao cấp của Trung Quốc. Cũng giống như những học viên khác ở địa phương, Lí Bình chỉ đơn giản quyết định đi vì ý nguyện riêng của cô. Với rất nhiều học viên Pháp Luân Công ở Trung Quốc vào thời điểm đó (họ chiếm khoảng 7% dân số), tin tức về sự cố ở Thiên Tân đã thúc giục hàng ngàn người đi thỉnh nguyện giống như cô Lí Bình.


“Khi đó, tôi đã không biết rằng cuộc bức hại đang xảy đến. Tôi chỉ có một suy nghĩ đơn giản : tôi muốn đi đến Trung Nam Hải để nói với họ [quan chức chính phủ] câu chuyện của riêng cá nhân tôi về những lợi ích tốt đẹp mà Pháp Luân Công đem lại. Và thế là tôi đi.” ,cô Lí Bình tâm sự.

Những học viên Pháp Luân Công như Lí Bình vẫn luôn nhấn mạnh về bản chất ôn hoà của cuộc thỉnh nguyện ngày 25 tháng 4, nơi mà họ đã cho thấy những giá trị tinh thần họ nhận lãnh được từ việc học tập giáo lý Chân, Thiện, Nhẫn của Pháp Luân Công.


“Khi tôi đến nơi vào lúc 8 giờ sáng, ở ngoài Trung Nam Hải đã có một đám đông nhiều người. Cảnh sát đang hướng dẫn phía lề đường cho các học viên đứng. Tất cả các học viên đều đứng đúng chỗ và không có bất kì rắc rối nào. Suốt cả ngày mọi người chỉ ngồi hoặc đứng một cách yên bình. Không hề có tiếng la lớn, mọi người chỉ đọc sách hoặc ngồi thiền. Mọi người xếp hàng và cùng nhau hướng mắt về Văn Phòng Khiếu Kiện.”

“Thậm chí các cảnh sát cũng bị ấn tượng. Ai nấy đều ôn hoà và im lặng. Tôi đã thấy vài học viên nhặt lên các chai lọ trên đường ngay cả khi đó không phải rác của họ. Họ cho vào một túi nhựa và bỏ vào thùng rác. Tôi chưa từng nhìn thấy cách cư xử trong một hoàn cảnh như vậy ở nơi nào khác.”


Lý do cô Lí Bình nhấn mạnh vào bản chất ôn hoà của cuộc thỉnh nguyện là vì ngay sau đó truyền thông nhà nước đã miêu tả buổi thỉnh nguyện như là một cuộc“vây hãm”gây náo loạn tại khu vực chính phủ Trung Ương và điều này đã trở thành một trong những cái cớ biện minh cho chiến dịch bức hại quy mô bắt đầu vào ngày 20 tháng 7 cùng năm.


Cuộc bức hại đã được chỉ đạo một cách độc đoán bởi kẻ đứng đầu Đảng Cộng sản Trung Quốc khi đó – Giang Trạch Dân. Họ Giang đã ra những mệnh lệnh ngầm như là “Vắt kiệt tài chính, bôi nhọ thanh danh, huỷ hoại thân thể” và cả “Cứ tra tấn ,miễn là không chết thì không sao.”


Tuy vậy, người thứ hai sau Giang Trạch Dân khi đó là thủ tướng Chu Dung Cơ đã cho thấy là ông không chia sẻ chung quan điểm với họ Giang về Pháp Luân Công. Thủ tướng Chu sau đó cũng cho thấy không ủng hộ lời quy kết cuộc thỉnh nguyện là sự “vây hãm” của họ Giang. Vào ngày 25 tháng 4, Thủ tướng Chu đã thực sự bước ra đường và gặp gỡ các học viên.


Ông Chu đã mời nhiều học viên vào văn phòng của ông để giải thích vì sao họ đến thỉnh nguyện. Ba người đã đứng ra tình nguyện làm phát ngôn viên cho các học viên. Sau khi có được sự giải thích về những lợi ích tinh thần và sức khoẻ mà Pháp Luân Công mang lại, thủ tướng Chu đã đồng ý thả các học viên bị bắt giữ và nói chính phủ sẽ duy trì chính sách không can thiệp lên Pháp Luân Công.


Thế nhưng bất chấp quyết định hoà bình này – một điều mà rất hiếm có trong lịch sử cai trị của đảng cộng sản ở Trung Quốc – , họ Giang đã có những quan điểm khác hẳn.


“Vài giờ sau khi mọi người giải tán, Giang Trạch Dân đã can thiệp để làm quay lại chính sách đàn áp”, theo một báo cáo từ Trung Tâm Thông Tin Pháp Luân Đại Pháp. Những tháng tiếp theo đó, họ Giang thực hiện việc thuyết phục những lãnh đạo khác của Đảng Cộng sản rằng Pháp Luân Công đang tạo thành mối đe doạ cho quyền lực thông trị của Đảng và cần phải bị tiêu diệt.


“Giang quả quyết Pháp Luân Công đã gây ra vụ ‘vây hãm’ ở Trung Nam Hải và điều này sẽ trở thành một sự mất mặt cho Đảng nếu không thể đánh bại được Pháp Luân Công”, cũng theo báo cáo từ Trung Tâm Thông Tin Pháp Luân Đại Pháp.


Để thực thi chiến dịch bức hại của họ Giang, một tổ chức có cơ cấu như Gestapo của phát xít Đức đã được lập ra, lấy tên là Phòng 610, đứng đầu là La Cán. Một bài báo viết bởi một người em họ của La Cán đăng trên một tạp chí ở Thiên Tân đã bắt đầu cho một chuỗi các sự kiện dẫn đến cuộc thỉnh nguyện ngày 25 tháng 4.


Hà Tạc Hưu đã viết nhiều lời bình luận trên một tạp chí khoa học xuất bản ở Thiên Tân khẳng định rằng Pháp Luân Công có thể gây ra bệnh tâm thần, dẫn đến việc có nguy cơ huỷ hoại đất nước và Đảng Cộng sản Trung Quốc. Khi có nhiều học viên ở Thiên Tân đi đến công ty xuất bản tạp chí và nói cho họ biết việc Pháp Luân Công đã cải thiện sức khoẻ và tinh thần người tập tốt như thế nào, vị biên tập viên đã đồng ý viết lời cải chính trong ấn bản phát hành tiếp theo. Tuy nhiên ,họ đã thay đổi quyết định sau đó và dẫn đến kết quả có nhiều học viên hơn đã đi đến công ty.


Cả Hà Tạc Hưu và La Cán đều làm việc trong cơ quan truyền thông nhà nước và đều viết nhiều bài chỉ trích Pháp Luân Công trước khi cuộc bức hại bắt đầu.


Vào ngày 22 tháng 4 năm 1999, một lực lượng cảnh sát chống bạo động đã được gửi đến Thiên Tân từ Sở công an để giải tán đám đông các học viên đang tập trung. Một số đã bị bắt.  Ngày hôm sau, cảnh sát chống bạo động tiếp tục được gửi đến và họ đã tấn công các học viên. Hơn 40 người đã bị bắt. Cảnh sát ở Thiên Tân sau đó đã nói với các học viên rằng họ cần đi đến Văn Phòng Khiếu Kiện ở Trung Nam Hải nếu như họ muốn giải quyết vấn đề.


Tiến sĩ Tạ Vị Quốc, người cũng đã có mặt tại cuộc thỉnh nguyện ngày 25 tháng 4 cho biết “Đây chỉ là một ví dụ cho thấy cách mà Đảng Cộng sản Trung Quốc sử dụng nhân lực và truyền thông để thoá mạ Pháp Luân Công và nói những lời dối trá với những người dân bình thường. Đã 10 năm qua đi và những lời dối trá vẫn tiếp diễn. Tôi hy vọng nhiều hơn nữa người dân Trung Quốc có thể thấy được bản chất thật của Đảng Cộng sản Trung Quốc và giúp đỡ chấm dứt cuộc bức hại này.”


Bây giờ khi đang sống ở Anh Quốc, tiến sĩ Tạ đã có thể biết được những sự thật về sự kiện ngày 25 tháng 4 và cả những sự tình khác bị che dấu bởi chế độ Trung Cộng. Ông nhấn mạnh việc người dân ở Hoa lục cần phải hiểu sự thật. “Đã hơn 60 năm Đảng cộng sản cai trị Trung Quốc và đã có quá nhiều bi kịch. Tôi mong cho người dân có thể vứt bỏ hẳn những suy nghĩ xuất phát từ thứ văn hoá Đảng Cộng sản và có được cách nghĩ cho riêng mình để thấy được sự thật. Nó giống như điều từng xảy ra với vụ Thiên An Môn và cuộc Cách Mạng Văn Hoá. Tôi nghĩ thực sự nhiều người Trung Quốc vẫn không biết sự thật là thế nào.”


Cô Lí Bình tâm sự: “Tại thời điểm đó, tôi đã tin vào chính phủ đương thời. Tôi đã tin tưởng nó. Nhiều người chứng kiến chúng tôi lúc đó và họ nghĩ về chúng tôi thật là ôn hoà. Tôi đã nghĩ rằng sẽ có một kết thúc tốt đẹp và những học viên ở Thiên Tân sẽ được thả ra. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng đó lại là khởi đầu của một cuộc bức hại.”

 

Đọc nguyên bản tiếng Anh tại đây

Comments
Gửi bình luận
+/-
Viết bình luận
Tên:
Email:
 
Tiêu đề:
UBBCode:
[b] [i] [u] [url] [quote] [code] [img] 
 
 
:D:):(:0:shock::confused:8):lol::x:P:oops::cry::evil::twisted::roll::wink::!::?::idea::arrow:
 
Vui lòng nhập các ký tự bảo vệ chống spam bạn thấy trong hình trên.

3.25 Copyright (C) 2007 Alain Georgette / Copyright (C) 2006 Frantisek Hliva. All rights reserved."


Tin liên quan:
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

Trang chủ | Giới thiệu | Liên hệ-Góp ý

Website monitoring