| Những người sống sót kể lại về việc chống lại bức hại ở Trung Quốc - P1 |
|
|
| Thứ năm, 22 Tháng 1 2009 21:36 | ||||||||
|
Phần I : Cuộc đàn áp bắt đầu “Tôi đã kể sự thật về Pháp Luân Công cho nhiều khách hàng và quản lý ở công ty, cho những đồng nghiệp, và thỉnh thoảng còn cho cả những hành khách đi chung trên xe buýt hoặc ở trong các gian hàng mua sắm. Đôi khi tôi nói với họ : ‘Pháp Luân Công là tốt ! Một người bạn của tôi tập luyện Pháp Luân Công và anh ấy là một người rất tử tế. Anh ấy đã đến trường đại học Nankai và làm việc với tư cách một luật sư tại Bank of Communications. Ai cũng biết trường đại học Nankai và ai cũng biết rằng những nam sinh và nữ sinh tốt đều có thể đến học ở đó.” “ĐCSTQ quá xấu tệ khi bức hại những người tốt như vậy. Khi tôi kể về chuyện này với những hành khách đi chung hay bạn bè, họ đều đồng ý với tôi.” Đây là một ngữ cảnh thường thấy ở Trung Quốc ngày nay. Người phát biểu trên là một học viên Pháp Luân Công 40 tuổi tên Yanwei. Từ năm 1999, cô Yanwei và những học viên khác đã làm việc “giảng sự thực” trên khắp Trung Quốc. Họ nói trực tiếp cho người dân Trung Quốc về những kinh nghiệm tích cực khi tập luyện 5 bài công pháp và tuân theo những bài giảng về đạo đức của Pháp Luân Công. Và họ cũng nói về những hậu quả bi thảm cho những người kiên định tập luyện dù cho chính phủ Trung Quốc đàn áp khốc liệt. Cô Yanwei cũng nói những điều tương tự như trên cho đồng nghiệp, bạn bè, kể cả người xa lạ như là một cách phản kháng lại sự tuyên truyền giả dối gia tăng lên Pháp Luân Công từ ngày 20-7-1999. Trước đó, mỗi buổi sáng có khoảng 10 triệu người Trung Quốc tập 5 bài công pháp nhẹ nhàng, an hòa trên khắp đất nước, từ công viên, quảng trường cho đến các góc phố. “Bạn biết không, ngày đó ở thành phố tôi sống có hơn 20.000 học viên tập Pháp Luân Công”, Yanwei cho biết. Cách đây 10 năm, cô Yanwei bắt đầu tập Pháp Luân Công. Mẹ cô, cha cô và nhiều thành viên khác trong gia đình đều tập các bài tập và học việc tu tâm tính đều đặn trước khi cuộc bức hại bắt đầu. Pháp Luân Công lần đầu tiên được giới thiệu ra công chúng năm 1992 bởi ông Lý Hồng Chí. Đó là một trong nhiều môn khí công được ưa chuộng rộng rãi trong suốt thập niên 80, 90 với hàng trăm triệu người tập. Pháp Luân Công khác biệt với các môn khí công thông thường khi chỉ hướng đến việc rèn luyện sức khỏe . Pháp Luân Công nhấn mạnh vào “Chân Thiện Nhẫn”, hướng con người chú trọng vào tu tâm dưỡng tính. Chính điều này đã đem lại sự phát triển nhanh chóng của Pháp Luân Công, và nào năm 1998 Ủy ban thể dục thể thao TQ ước tính đã có 70 triệu người tập luyện Pháp Luân Công. Tuy nhiên, sự phát triển của Pháp Luân Công bị cắt ngang vào giữa năm 1999 khi lãnh đạo ĐCSTQ bấy giờ là Giang Trạch Dân đã cấm tập luyện và ra lệnh diệt tận gốc. Giang Trạch Dân đã chỉ thị “dùng bất kỳ phương thức nào” để tiêu diệt môn tập này. Những sự giải thích cho chiến dịch điên rồ này của Giang Trạch Dân bao gồm sự ghen tị của ông ta với tiếng tăm của người sáng lập Pháp Luân Công, và sự khủng hoảng tín nhiệm đối với việc đắc cử nhiều nghi vấn của Giang. Giờ đây những học viên như Yanwei phải sống một cách kín đáo, tập luyện ở nhà và phân phát các tài liệu về cuộc bức hại đang diễn ra một cách vô danh đến các hộp thư và giỏ xe của người dân. Yanwei nói về việc kiên định của mình là bởi Pháp Luân Công đã dạy cô về ý nghĩa thực sự của cuộc sống, không chỉ là nói bằng lời mà chính là từ tận sâu trong trái tim thuần khiết của mình. Khi bị chế nhạo bởi những đồng nghiệp vốn hay ngờ vực, cô thường hỏi họ một cách khẳng khái “Có gì là sai với Chân, Thiện, Nhẫn?”. Cô giải thích cho họ những lợi ích khi tập luyện và khẳng định quyền được theo đức tin của mình. May mắn là Yanwei không nằm trong số hàng trăm ngàn người bị bắt giữ bởi các lực lượng an ninh và bị gửi vào các trại lao động, các trung tâm tẩy não và nhà tù. Theo một báo cáo về vấn đề tự do tín ngưỡng vào năm 2007 của chính phủ Hoa Kỳ thì ước tính một nửa trong số những người bị giam giữ trong các trại lao động là học viên Pháp Luân Công. Theo thông tin từ những người sống sót ra khỏi các trại lao động trên các website của học viên Pháp Luân Công thì họ thường xuyên bị đánh đập, bỏ đói, tra tấn, đôi khi đến chết để bắt họ phải từ bỏ đức tin của mình. Các tờ báo Wall Street, Washington Post, Ân xá Quốc tế, Theo dõi Nhân Quyền và các báo cáo đặc biệt của Liên Hiệp Quốc về tra tấn ,đều công nhận về sự ngược đãi có hệ thống này. Tuy nhiên, câu chuyện về người bạn tên Xiaowang, một nam kỹ sư 30 tuổi làm việc trong một nhà máy điện thì ít may mắn hơn : “Anh ấy được nhiều người yêu mến trong phân xưởng làm việc nên ai cũng biết anh là học viên Pháp Luân Công. Anh đã bị cưỡng bức viết bản tuyên bố không tập luyện Pháp Luân Công nhưng anh không chịu. Sau đó anh bị bỏ tù và bị đánh đập rất thậm tệ”, Yanwei cho biết. “Đầu anh ta bị đánh đến biến dạng một cách vô cùng nặng nề bởi 4 tên cảnh sát cầm trong tay các dùi cui điện. Hằng tối, hằng đêm , một học viên khác phải giúp anh ăn vì anh không thể cử động được.” Xiaowang đã không khuất phục và sau đó trốn thoát ra khỏi nhà tù. Anh gốc ở Shijazhuang, một thành phố nhỏ gần Bắc Kinh. Thế nhưng anh lại bị giam 3 năm trong tù ở vùng đông bắc TQ. Ở đó anh gặp Xiaowu, một học viên trẻ khác, và họ đã cùng về Shijazhuang với nhau. Hiện tại trong cảnh sống cơ cực và phải trốn tránh chính quyền chỉ bởi đức tin của mình, họ đang đảm trách sứ mệnh chu du khắp đất nước TQ để giúp những đồng tu khác phá các rào cản ngăn chặn trên mạng internet. Họ ở lại nhà của cô Yanwei trong một thời gian ngắn, và sau khi hướng dẫn cô Yanwei và nhiều người khác nữa trong khu vực sử dụng internet, họ lại dời đi. Yanwei chưa từng bị bắt giam khi cô ở TQ. Cô đã sang Úc vào năm 2007 cùng với con gái của mình thông qua một dòng người lánh nạn sang các quốc gia phát triển. Cô đã phải trong hoàn cảnh bắt buộc mà rời bỏ khỏi chồng mình hiện vẫn ở TQ. Hàng ngàn học viên Pháp Luân Công khác cũng có những câu chuyện tương tự như vậy. Shijiazhuang, quê nhà của Yanwei, là một trong nhiều thành phố là tiêu điểm cho cuộc vây bắt điên cuồng theo mục tiêu “chỉ trong 3 tháng” của Giang Trạch Dân. Tất cả những phụ đạo viên – tên gọi đặt cho những người tình nguyện hướng dẫn người khác tập các bài công pháp- đều bị bắt giữ, nhà của họ bị đột kích và bố ráp bắt đi trong vòng 24h giờ đầu tiên khi chiến dịch đàn áp bắt đầu . Ngay khi Yanwei và mẹ cô thấy cảnh đàn áp này, họ đã quyết định đi lên Bắc Kinh để thỉnh nguyện và giải thích về tình cảnh với những người thuộc chính phủ trung ương. Họ mang theo 2 thông điệp, đó là : giải thích về những lợi ích tích cực của Pháp Luân Đại Pháp, và phản đối những hành động bất hợp pháp của cảnh sát tại thành phố mình. Chồng của Yanwei nài nỉ cô đừng đi. Vào thời kỳ Cách mạng Văn hóa, anh mới chỉ 5 tuổi và gia đình anh đã bị tan hoang bởi cảnh bạo lực lan tràn. Cha mẹ của anh đã bị dán cho cái nhãn “phản cách mạng” và bị đánh, bị lôi qua nhiều đường phố trong sự tấn công sỉ vả. “Đây là một chính quyền khủng bố và họ sẽ không nói lý lẽ với em đâu”, anh nói với Yanwei. Cô cho biết chồng cô chỉ biết đơn giản là thở dài. Yanwei cho biết cảnh sát luồn vào các trạm ga xe lửa đến Bắc Kinh. Họ cầm theo hình chụp của người sáng lập Pháp Luân Công, được các đệ tử gọi tôn kính là Sư Phụ Lý Hồng Chí. Bất kỳ ai mà trông có vẻ không giống những người hành khách thông thường đều bị họ lôi ra khỏi đám đông và yêu cầu nhổ nước bọt ,bước qua tấm hình và nói lời phỉ báng Pháp Luân Công. Không làm theo yêu cầu này thì cảnh sát sẽ tịch thu vé tàu hoặc bắt giam. Việc nhận dạng học viên Pháp Luân Công dường như khá dễ dàng với cảnh sát kể từ khi cuộc bức hại bắt đầu ngày 20-7. Nhiều người lớn tuổi ở các vùng quê thông thường không lên Bắc Kinh bao giờ. Tại sân ga, mẹ của Yanwei bị bắt lôi ra và Yanwei bị buộc phải để mẹ lại phía sau. Cảnh sát cũng lục soát hành lý không cần lý do. Những tài liệu liên quan đến Pháp Luân Công sẽ bị tịch thu và người mang theo sẽ bị bắt giữ ngay. Tại Bắc Kinh, có nhiều cảnh sát hơn cả người đi bộ trong khu vực của văn phòng thỉnh nguyện. Họ cũng lục soát các túi đồ và đòi hỏi được biết lý do vì sao người dân đến đây. Yanwei mang theo một bản sao của sách “Chuyển Pháp Luân”, quyển sách chính của Pháp Luân Công, và vì thế cô bị phát hiện. Cô và những người bạn của cô đã bị bắt, thẻ căn cước bị tịch thu. Họ bị tống vào một xe tải cảnh sát và đưa đi đến một nhà thi đấu gần khu vực đó, nơi đã được chuyển mục đích sử dụng cho việc giam giữ các học viên Pháp Luân Công lên Bắc Kinh thỉnh nguyện. Phản ứng trước tình huống này, Yanwei nói về “Chuyển Pháp Luân” - quyển sách bán chạy nhất ở Bắc Kinh năm 1996- “Tôi cảm giác đau xót mênh mông , bởi lẽ tôi không thể hình dung được một ngày nào đó một người sẽ bị tống vào xe tải cảnh sát và bị đối xử như tội phạm chỉ bởi vì họ sở hữu một quyển sách ‘Chuyển Pháp Luân’” “Trong quãng đời mình, tôi đã luôn là một học sinh tốt, một người làm công tốt, và sau khi học Pháp Luân Đại Pháp tôi thậm chí còn trở nên tốt hơn. Đây là lần đầu tiên tôi bị giữ trong một phương tiện vận chuyển của cảnh sát.”, Yan nói. Hàng ngàn người đã bị vây bắt khắp Bắc Kinh và chuyển đến những nhà thi đấu và sân vận động trong hôm đó. Việc sử dụng nhà vệ sinh bị hạn chế và cảnh sát đối xử với người bị bắt rất cay nghiệt. Yanwei nhớ rằng có một người phụ nữ đã đứng lên nói lớn tiếng chống lại việc bắt giữ và đòi hỏi một lời giải thích từ cảnh sát. “Một cảnh sát tiến tới đá cô ta ngã lăn ra đất. Một cảnh sát nữa tiến đến lăng mạ cô ta, họ vây quanh , đẩy cô xuống và đánh vào mặt cô cho đến khi mũi cô bị chảy máu. “Khi đó tôi đã muốn đứng dậy và ngăn chặn hành vi ác độc này nhưng đã không thực hiện được vì sự sợ hãi.” Sau đó vào buổi tối, những người bị bắt bị đưa trả về địa phương của mình. Họ bị ép phải cung cấp tên tuổi, nghề nghiệp, địa chỉ, nơi làm việc. Yanwei giải thích rằng những thông tin này đã được sử dụng sau đó đề quấy rối và bắt giữ những học viên.
Powered by !JoomlaComment 4.0alpha
3.25 Copyright (C) 2007 Alain Georgette / Copyright (C) 2006 Frantisek Hliva. All rights reserved."
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:
|






