Những người sống sót kể lại về việc chống lại bức hại ở Trung Quốc - PII In Email
Thứ sáu, 23 Tháng 1 2009 12:29


Chín bài bình luận về Đảng Cộng Sản [Nine Commentaries]” được các học viên
đóng thành sách nhỏ tại nhà của mình và sau đó bí mật đem phân phát
đến các hòm thư và giỏ xe.


Phần II.

Yanwei vẫn ở tại thành phố quê nhà trong những năm tháng đầu tiên của cuộc bức hại. Từ năm 1999 đến năm 2003, cô làm quản lý tiếp thi cho một hãng bảo hiểm lớn của Trung Quốc, trụ sở lại Shijazhuang

“Tôi phụ trách việc liên hệ với các ngân hàng và làm những giao dịch về bảo hiểm, chúng tôi đã rất thành công…năm 2000 và 2001, chúng tôi là công ty số một ở Trung Quốc”. Biểu hiện bề ngoài, cô sống một cuộc sống bình thường như bao người thành thị hiện đại và thành công khác ở Trung Quốc.

Vào những đêm khuya, trước khi đi làm hay là vào những ngày cuối tuần, cô làm những tờ rơi nói về sự hung bạo của chính quyền đối với học viên Pháp Luân Công. Cô sử dụng nơi làm việc của mình vào cuối tuần, và gần đây đã có một chiếc máy in chất lượng cao mà cô cùng các đồng tu khác đã tiết kiệm mua cho việc in ấn tài liệu.

Cô cho những học viên Pháp Luân Công khác đang chịu bức hại tạm trú trong nhà riêng của mình và mỗi sáng cô đều dành ra vài giờ đồng hồ để đọc sách về Pháp Luân Công và tập 5 bài công pháp an hòa,dù cho việc làm này là đầy hiểm nguy và bị chính quyền coi là bất hợp pháp.

“Tôi luôn gửi đi những tài liệu vào giờ ăn trưa, mùa đông thì là 3 giờ và mùa hè là 2 giờ. Tôi gửi chúng tại các khu chợ và các tòa nhà, để chúng vào các hòm thư. Như các bạn biết là ở Trung Quốc, nhiều người đi xe đạp và xe đều có giỏ, nên chúng tôi luôn gửi tài liệu vào giỏ xe đạp ,ở các khu chợ. Vào thời gian khác thì chúng tôi đi đến các khu nhà và gửi tài liệu vào các hòm thư, mỗi ngày đều làm như vậy. Cứ mỗi ngày chúng tôi lại đi đến một khu nhà mới.” Yanwei kể lại.

Nhiều người khác cũng làm những việc tương tự như cô trong nhiều năm, đôi khi chính họ cũng không biết nhau. “Tôi thậm chí đã từng nhận được những tài liệu như vậy trong hộp thư của mình”.

Họ cũng treo lên những tấm bích trương trên đường phố hoặc trên những tòa cao ốc, ghi lên tiền giấy và các hóa đơn bưu điện để phá tan sự tuyên truyền của chính phủ những câu như là “Chân ,Thiện, Nhẫn hảo”, “Pháp Luân Đại Pháp hảo”, hoặc là gần đây hơn khi đảng Cộng Sản đã hoàn toàn không còn hy vọng gì sau cuộc đàn áp tàn bạo kia là câu “Trời diệt đảng Cộng Sản Trung Quốc”

Thông tin liên lạc giữa các học viên luôn luôn bí mật và họ không nói gì qua điện thoại cả. Một người bạn thời thơ ấu của Yanwei đang làm nhiệm vụ giám sát ở sở cảnh sát, người này đã tiết lộ cho Yanwei một số điều.

Anh này nói với cô đừng bao giờ đề cập đến những từ như “Pháp Luân Công”, “Lý Sư Phụ” (người sáng lập Pháp Luân Công), hoặc “Kinh văn” qua điện thoại, bởi vì họ có một hệ thống kiểm tra tự động có thể ngay lập tức lọc ra những từ này, đánh dấu số điện thoại đang trao đổi để theo dõi.

Để thay cho những từ trên, Yanwei và bạn của cô nói “đã nấu vài món ngon, mời bạn đến ăn nếu có thời gian” hoặc “đã mua một bông hoa mới rất đẹp” khi họ muốn mời những học viên khác đến nhà để học Pháp và trao đổi kinh nghiệm tu học cùng nhau. Khi cùng nhau đi ra ngoài để phát tài liệu , họ sẽ nói “chúng ta đi làm một số việc tình nguyện”.

Đối với nhiều người thì sự quan trọng của việc làm này đôi khi phải trả một cái giá đau khổ mới học được.

Một ví dụ là trường hợp của Dajie. Yanwei che chở cô tại nhà mình sau khi cô bị lâm vào cảnh sống vô gia cư sau khi trải qua nhiều năm ở trại lao động cưỡng bức vì tập luyện Pháp Luân Công. Sau khi được thả ra, cô đã không có nhà lẫn việc làm. Thế là cô sống cùng với Yanwei và trông nom con gái cho Yanwei.

Trong khi Yanwei đi công tác về phương bắc, Dajie đã gọi một cuộc điện thoại cho một học viên khác mà đang bị theo dõi đường dây điện thoại .Cuộc nói chuyện có chủ đề về Pháp Luân Công và cảnh sát đã không bỏ qua cơ hội này để đánh úp.

Chồng của Yanwei bị triệu hồi về nhà khi đang làm việc, ngôi nhà bị lục soát hoàn toàn, Dajie bị bắt và mọi tài liệu liên quan đến Pháp Luân Công bị tịch thu. Khi đó con gái Dajie mới có 7 tuổi, và nó đã vô cùng bối rối và kinh hoàng khi sự cố xảy ra. Bé gái đã phải trốn dưới gầm giường khi cảnh sát xồng xộc tới hỏi cô bé. Cô bé sau đó đã viết thư cho mẹ hỏi tại sao những người đàn ông đến bắt Dajie đi và hỏi liệu mẹ cô bé đã chết rồi sao.

Chồng của Yanwei bị đưa đến đồn cảnh sát và thẩm vấn. Anh nói với họ là anh không phải học viên Pháp Luân Công và khi cảnh sát hỏi về vợ mình, anh nói rằng anh “không biết” và không thấy biểu hiện gì.

Sau đó ,anh được cảnh sát cho biết là điện thoại nhà anh đã bị theo dõi trong nhiều tháng rồi và tốt hơn hết là họ nên cẩn thận từ giờ trở đi, cảnh sát mặc thường phục ở khắp nơi. “Hãy để ý về điều này và đừng làm gì cả”, cảnh sát nói.

Cảnh sát kiểm tra các cuộc gọi của các học viên mà họ biết, nhưng thường là không làm ngay lập tức. Họ cố gắng để tìm ra ai đang gọi đến để mở rộng ra hồ sơ theo dõi tối đa cho việc bắt được càng nhiều người càng tốt.

“Khi họ lục soát nhà tôi, họ đã nói với chồng tôi rằng họ đã theo dõi điện thoại nhà tôi trong 3 tháng rồi” Yanwei nói. Cô cho biết cảnh sát đã nghi ngờ nhà cô đang là một “trung tâm của Pháp Luân Công”. Sau khi Dajie bị bắt họ đã công khai nói ra 1 từ về Pháp Luân Công trong nhà. Yanwei nói thêm rằng nếu như họ thực sự đã nói về chủ đề này thì đều là thầm thì với tiếng TV mở lớn hoặc tiếng vòi xối nước mạnh để làm ngụy trang âm thanh. Yanwei và chồng mình đều cho rằng cảnh sát đã đặt máy nghe trộm trong nhà họ.

Bên cạnh việc trả tiền cho những viên chức cảnh sát từng tham gia bức hại Pháp Luân Công, chế độ Trung Cộng còn nỗ lực để lôi kéo vào những thành phần khác trong dân chúng. “Nhiều người, kể cả thành viên gia đình chúng tôi, bạn bè và đồng nghiệp chúng tôi đều không hiểu tại sao chúng tôi tập Pháp Luân Công, bởi vì TV và đài phát thanh, tất cả các tờ báo, tất cả mọi phương tiện truyền thông đều thóa mạ danh tiếng của Pháp Luân Công” Yanwei chia sẻ.

“Pháp Luân Công bị chính quyền mô tả như là một hình thức mê tín, khiến cho nhiều người nghĩ các học viên Pháp Luân Công thật ngu ngốc và khờ dại”, Yanwei nói.

Như vậy vẫn chưa hết. Những người dân thường còn được trả tiền để họ bỏ rơi các học viên Pháp Luân Công, và gia đình hoặc chủ doanh nghiệp không chấp nhận điều này sẽ đối mặt với những rắc rối và án phạt. Những nơi làm việc bị yêu cầu sa thải học viên Pháp Luân Công, và nếu làm sai về điều này sẽ đồng nghĩa với việc không được thăng tiến, mất việc và trong một số trường hợp còn bị bức hại tàn bạo trong những trại lao động hoặc nhà tù.

Đối diện với những khó khăn trước mắt, và nhận biết được rằng đằng sau những khó khăn đó còn ẩn chứa nguy cơ về những sự tra tấn bạo lực lên thân thể, nhiều người đã từ bỏ Pháp Luân Công. “Dù cho họ biết Pháp Luân Công là rất tốt, nhưng họ đã phải làm vậy”, Yanwei nói.

Tuy nhiên trong khi mà những chủ đề thảo luận về Pháp Luân Công một cách công khai đều bị khóa lại bằng sự đe dọa về trả thù bằng bạo lực, những cuộc hội thảo riêng tư giữa những cá nhân thì hầu như không thể nào kiểm soát.

Yanwei là một ví dụ. Cô nói về câu chuyện này trong một buổi ăn tối giữa những người bạn của mình,và một trong số họ là quản ngục của một trung tâm tạm giam. Anh này sau đó đã nói với một nhân viên cảnh sát mà rất thường hay trò chuyện với các đồng nghiệp hiện đang làm ở một trại lao động. Nhân viên cảnh sát này nói “Anh biết không, Pháp Luân Công là tốt. Có rất nhiều học viên ở trong nhà tù của tôi và họ đều rất tử tế. Khi tôi có thời gian, tôi muốn tự mình học Pháp Luân Công!”.

Một người bạn thời tiểu học khác của Yanwei đang là cảnh sát cũng đã không giữ được bình tĩnh khi mà ngày 20-7-1999 Trung ương đã chỉ dụ sắc lệnh “nhổ tận gốc” Pháp Luân Công trên toàn Trung Quốc đến cho từng sở cảnh sát. Tại buổi họp kế hoạch, anh đã công khai bày tỏ cảm xúc của mình “Tôi nghĩ Pháp Luân Công là tốt ! Tại sao chúng ta lại đang làm cái việc bức hại các học viên Pháp Luân Công ?!”.

Anh này đã kể cho Yanwei câu chuyện trên, và Yanwei giải thích thêm “Thật rất nguy hiểm cho anh ấy khi nói ra những điều như thế này. Ở Trung Quốc, mọi người đều mang những chiếc mặt nạ, họ không bao giờ nói ra những lời chân thật ở nơi công cộng hay sở làm. Họ luôn luôn nói ra những điều mà Đảng Cộng SảnTrung Quốc thích nghe. Vì thế khi anh ta nói ra như vậy, tất cả mọi người trong sở cảnh sát đều ngạc nhiên và nhìn về phía anh.”

Yanwei có một vị trí nghề nghiệp tương đối cao khi cuộc bức hại nổ ra, vì công ty của cô ở Shijazhuang đã khẳng định giá trị nghề nghiệp của cô. Những người quản lý và đồng nghiệp đều biết cô luyện tập Pháp Luân Công từ trước khi cuộc bức hại, và nhiều người trong đó cũng đã tự họ đọc quyển sách Chuyển Pháp Luân.

Họ biết rằng đó chỉ là một sự tập luyện tinh thần vô hại và khi cô nói với những lãnh đạo công ty về sự tàn bạo của chiến dịch bức hại, họ chỉ im lặng lắng nghe. Cô nói rằng họ đã không biểu lộ sự đồng ý với cô một cách công khai vì lo ngại có thể nguy hiểm cho chính họ. Tuy nhiên họ cũng không báo cô với cảnh sát. Những đồng nghiệp của cô thì thường dễ tiếp thu vấn đề hơn. “Nhiều người làm việc cùng tôi đã dần dần hiểu ra Pháp Luân Công và sau đó từ bỏ Đảng Cộng Sản, có lẽ khoảng 30 người trong số họ làm như vậy. Họ có thể hiểu Pháp Luân Công và họ có thể rút ra khỏi Đảng Cộng Sản.” Yanwei tâm sự

Người với người, trao đổi thông điệp từ trái tim đến trái tim chính là căn bản của việc các học viên Pháp Luân Công ở Trung Quốc lục địa đã chống lại việc bức hại lên họ như thế nào.
“Bởi vì họ đã tin tưởng tôi, họ đã nghĩ ‘tôi là người đứng đắn’, vì thế họ cũng sẽ nghĩ những điều tôi nói là đúng đắn. Bởi thế nên họ thoái xuất khởi đảng cộng sản.” Yanwei nói.

Comments
Gửi bình luận
+/-
Viết bình luận
Tên:
Email:
 
Tiêu đề:
UBBCode:
[b] [i] [u] [url] [quote] [code] [img] 
 
 
:D:):(:0:shock::confused:8):lol::x:P:oops::cry::evil::twisted::roll::wink::!::?::idea::arrow:
 
Vui lòng nhập các ký tự bảo vệ chống spam bạn thấy trong hình trên.

3.25 Copyright (C) 2007 Alain Georgette / Copyright (C) 2006 Frantisek Hliva. All rights reserved."


Tin liên quan:
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

Trang chủ | Giới thiệu | Liên hệ-Góp ý

Website monitoring