Qua ba mươi năm đầu tiên cầm quyền của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), nó duy trì quyền lực bằng bạo lực và dối trá. Trong ba mươi năm qua, sau khi nó bắt đầu thực hiện chính sách "cải cách và mở cửa" của nền kinh tế, ĐCSTQ đã thêm vào một chiều thứ ba trong đường lối nắm giữ và kiểm soát tài sản của toàn dân.
Trong 30 năm đầu cai trị của nó, ĐCSTQ giết địa chủ, đồng hương, và trí thức, và sau đó tung ra cuộc Cách mạng Văn hóa. Nó phá hủy có hệ thống truyền thống văn hóa Trung Quốc và niềm tin qua việc tìm kiếm thiết lập một chế độ theo chủ nghĩa Mác-Lê ( Marxist-Leninist) về ý thức hệ.
Hành động của ĐCSTQ vi phạm ý thức chung và những thể cách thông thường về quản lý một quốc gia; sau khi khởi đầu cuộc Cách mạng Văn hoá, cả nước đã gần sụp đổ.
Để cứu vảng sự tồn tại của nó và tiếp tục duy trì sự thống trị, ĐCSTQ bắt đầu chính sách "cải cách và mở cửa". Những chính sách này chỉ áp dụng cho nền kinh tế, mà không mở rộng đến chính trị và văn hóa.
Bài viết liên quan:
* Trong năm năm, một cuốn sách làm thay đổi Trung Quốc: Tiếng Việt
Nền kinh tế Trung Quốc đã có kinh nghiệm gia tăng nhanh chóng và đáng kể, như quốc gia đã phát triển từ một nền kinh tế kế hoạch sang nền kinh tế thị trường theo chủ nghĩa tư bản xã hội
Để cứu vảng sự tồn tại của nó và tiếp tục duy trì sự thống trị, ĐCSTQ bắt đầu chính sách "cải cách và mở cửa". Những chính sách này chỉ áp dụng cho nền kinh tế, mà không mở rộng đến chính trị và văn hóa.
Bài viết liên quan:
* Trong năm năm, một cuốn sách làm thay đổi Trung Quốc: Tiếng Việt
Nền kinh tế Trung Quốc đã có kinh nghiệm gia tăng nhanh chóng và đáng kể, như quốc gia đã phát triển từ một nền kinh tế kế hoạch sang nền kinh tế thị trường theo chủ nghĩa tư bản xã hội
Đến năm 2009, GDP (Tổng sản lượng nôi địa) của Trung Quốc đứng thứ hai trên thế giới. Chỉ Hoa Kỳ có nhiều người giàu có hơn Trung Quốc. Đời sống vật chất của nhiều gia đình người Trung Quốc "đã được cải thiện với mức độ khác nhau.
Vậy cải cách và mở cửa của ĐCSTQ đã thành công?
Vậy cải cách và mở cửa của ĐCSTQ đã thành công?
Các công dân trung bình của Trung Quốc đã đi đến ngõ cùng trong khi ĐCSTQ đang hài lòng, đó là các chính sách đã đạt được những thành công của Trung Cộng muốn cho họ.
Ai đã thực sự được hưởng lợi? Các quan chức của ĐCSTQ, cán bộ và thân nhân của họ, các nhà quản lý của công ty nhà nước, những người có quyền lợi đặc biệt tại Trung Cộng (ví dụ, các nhà phát triển bất động sản), và giới tinh hoa (ví dụ, giáo sư đại học và các chuyên gia) đã được hưởng lợi.
Ai đã thực sự được hưởng lợi? Các quan chức của ĐCSTQ, cán bộ và thân nhân của họ, các nhà quản lý của công ty nhà nước, những người có quyền lợi đặc biệt tại Trung Cộng (ví dụ, các nhà phát triển bất động sản), và giới tinh hoa (ví dụ, giáo sư đại học và các chuyên gia) đã được hưởng lợi.
Đại đa số người dân Trung Quốc, bao gồm cả nông dân, công nhân, trí thức cấp thấp, sinh viên tốt nghiệp đại học thất nghiệp, và cái gọi là các nhóm yếu kém khác trong xã hội, đã trở thành chật vật hơn và nghèo nàn hơn. Một chân dung thực sự miêu tả của 30 năm cải cách và mở cửa sẽ là các quan chức nhà nước và cán bộ Trung Cộng vơ vét của cải từ người dân trung bình Trung Quốc.
Với các doanh nghiệp nhà nước, ĐCSTQ điều khiển phương tiện sản xuất và các nguồn năng tài nguyên xã hội. Một danh sách không đầy đủ bao gồm ngân hàng nhà nước, bảo hiểm, trái phiếu, năng lượng điện (bao gồm cả thủy điện), các mỏ dầu, nhà máy hóa chất, viễn thông, quặng, thép và sắt, đường sắt, đường bộ, máy bay, vận chuyển, và bến cảng.
Nhiều tổng công ty nhà nước được liệt kê vào "Fortune 500." ĐCSTQ sử dụng quyền lực trong tay của mình để làm bất cứ điều gì nó muốn. Nó bán tài nguyên đất đai, tài nguyên giáo dục và các nguồn lực chăm sóc y tế như các sản phẩm thương mại, cộng thêm vào nhiều thảm họa khác mà người dân Trung Quốc phải đối mặt.
ĐCSTQ là đảng giàu có nhất trên thế giới, và các quan chức ĐCSTQ đã trở thành nhóm giàu nhất của người dân trên thế giới. Nếu chế độ Trung Cộng cần phải làm như vậy, nó có thể bán ánh nắng mặt trời và không khí cho người Trung Quốc.
Các chính trị gia và doanh nhân ngây thơ ở phương Tây tin rằng khi Trung Cộng đã mở cửa ra vào, sau đó tiền vốn của phương Tây, công nghệ và cách sống, một khi được giới thiệu vào Trung Quốc, sẽ tạo ra một xã hội dân chủ Trung Quốc, và cai trị độc tài sẽ kết thúc.
Sự chuyển vốn và tư tưởng từ các quốc gia phương Tây đã làm cho ĐCSTQ to lớn và béo mập. ĐCSTQ đã bắt giữ hơn 1 tỷ người dân Trung Quốc và làm cho họ trở thành nô lệ của nó, kiểm soát một số lượng khổng lồ sự giàu có.
Các chính trị gia phương Tây ngày nay có thể thấy thủ đoạn của ĐCSTQ, nhưng có thể không phải làm gì bây giờ. Bạo lực độc đoán, dối trá, và kiểm soát của ĐCSTQ đã không thay đổi.
Ngày nay ĐCSTQ gặp khó khăn hơn để đối phó ở tại bất kỳ giai đoạn nào trong lịch sử.
Nếu người dân Trung Quốc muốn được tự do, nếu Trung Quốc muốn đất nước được tái sinh, nếu người dân Trung Quốc muốn có được sự giàu có mà đã họ tạo ra và làm sở hữu chủ từ trước, thì sự tan rã của đảng Cộng sản là con đường duy nhất mở ra cho nó.
ĐCSTQ điều khiển mọi người bằng cách chôn chặt gốc rễ khủng bố vào linh hồn của họ. Nếu đa số người dân từ bỏ ĐCSTQ ngay trong trái tim của họ, lánh xa khỏi sự khủng bố và sự kiểm soát của văn hóa đảng của ĐCSTQ, thì hệ thống sẽ sụp đổ trong một thời gian ngắn.
Các hành động quân sự và cuộc cách mạng không phải là sự lựa chọn để đối phó với ĐCSTQ. Truyền bá "Cửu Bình về Đảng Cộng sản" và thuyết phục người dân Trung Quốc từ bỏ đảng Cộng sản là con đường phía trước. Tám mươi triệu người dũng cảm của Trung Quốc đã từ bỏ ĐCSTQ. Làm như vậy, là một dấu hiệu cho tương lai của Trung Quốc, một tương lai mà không có ĐCSTQ.
Chú thích:
===============================================================







