Bất động sản lèo lái kinh tế Trung Quốc như thế nào, và hậu quả trầm trọng của nó (phần II) In Email
Tác giả: He Qinglian - The Epoch Times   
Thứ tư, 08 Tháng 12 2010 00:38

(Tiếp theo kỳ trước)

Kế hoạch hóa sự phá hủy quy mô

Nếu nghĩ rằng sự vi phạm hợp đồng chỉ giới hạn trong vòng vài đơn vị chính quyền điạ phương, thì đó là một sai lầm nghiêm trọng.

Bộ Xây Cất, mới đây, đã phát hành tin tức thông qua nhiều kênh truyền thông rằng, trong “Diễn đàn về Bất động sản Trung Quốc năm 2010”, tổ chức ngày 6 tháng 8, Chen Huai, Giám đốc Viện Kinh tế Đô thị và Nông thôn của Bộ Gia-cư và Phát triển Đô thị-Nông thôn (Ministry of Housing and Urban-Rural Development, gọi tắt là MOHURD) đã làm cử tọa ngạc nhiên khi tuyên bố rằng nhà cửa xây trước năm 1949, thuộc về “thời đại nông dân trên phương diện nhỏ”, ngoại trừ một số có giá trị di sản lịch sử, nên bị phá hủy.

Nhà xây trong thời gian từ 1949 đến 1979—phần lớn là các chung cư cho công nhân, một sản phẩm của phong trào kỹ nghệ hoá đại quy mô trong thập niên 1950—có thể cũng bị phá sập luôn. Trong thời kỳ từ 1979 đến 1999, một số nhà được xây lên như một phần của khu gia cư mà thiếu kế hoạch, vì vậy chúng cũng cần bị phá đi và để phát triển lại. Kết quả, những căn nhà chỉ chắc chắn được giữ lại là những nhà xây sau năm 1999, nghĩa là, trong thập niên vừa qua.

Hầu như cùng lúc, Thứ trưởng Bộ Gia-cư và Phát triển Đô thị-Nông thôn MOHURD, Chou Baoxing nói tại Đại hội Quốc tế kỳ 6 ‘Xây-cất và Bảo-tồn Năng lượng Xanh’ rằng Trung quốc xây cất 2 triệu tỷ mét vuông nhà cao ốc trong một năm, nhưng tuổi thọ trung bình dự tính cho mỗi toà nhà này chỉ khoảng 25 tới 30 năm.

Khi các viên chức thuộc Bộ Gia-cư MOHURD thốt ra những lời này, sự xúc động mạnh mẽ đã được bùng cháy tại Trung Quốc. Người dân Trung Quốc, đã chịu gánh nặng quá mức về giá nhà, rốt cuộc nhận ra rằng khế ước thuê đất 70 năm họ đã mua với tiền dành dụm cả đời chỉ là một hứa hẹn suông. Hợp đồng không gì khác hơn một mảnh giấy trắng khi đối diện với sự viện cớ bào chửa mà chính quyền đưa ra dưới tấm biểu ngữ “lợi ích công cộng” và “chất lượng xây cất”.

Thảo luận trong giới truyền thông liên quan đến một vấn đề khác mà Trung Quốc nên xem xét: Chất lượng xây cất làm cho tuổi thọ trung bình của nhà xây tại Trung Quốc là ít hơn một phần tư của những tòa nhà xây tại Anh quốc, và ít hơn một nửa của nhà xây tại Hoa Kỳ (tại Anh quốc, tuổi thọ cho nhà của họ là 132 năm, tại Mỹ quốc là 74 năm). Kỹ nghệ xây cất của Trung Quốc tiêu thụ 40 phần trăm xi-măng và thép trên thế giới mỗi năm, nhưng sự xây cất lại có tuổi thọ ngắn như vậy. Kết quả là hàng trăm triệu tấn rác xây cất thải ra mỗi năm, chiếm khoảng 30 đến 40 phần trăm rác của tất cả các thành phố trong Trung Quốc.

Theo một cuộc khảo sát sơ bộ về rác xây cất thải ra từ sự xây lên hoặc phá xập nhà cũ để xây cất cái mới, cứ mỗi 10 ngàn mét vuông xây cất có thể thải ra 500 đến 600 tấn rác; trong quá trình phá hủy, mỗi 10 ngàn mét vuông của diện tích xây tòa nhà thải ra 7.000 đến 12.000 tấn rác xây cất.

Đây là một hành động ngu xuẩn—hành động tự hủy diệt mình—thải ra rác xây cất với một tốc độ nhanh như vậy, trong khi Trung Quốc đã bị bao vây bởi rác rưởi, và không có khả năng giải quyết vấn đề.

Một nền kinh tế đi tới ngõ cụt

Công nhân tổ chức đình công liên tục và thảm họa sinh thái xảy ra thường xuyên trong năm nay. Cả hai sự kiện chứng tỏ rằng sự phát triển kinh tế của Trung Quốc, dựa trên việc tước đoạt quá đáng tài sản và đời sống của công nhân, thêm vào sự vơ vét các tài nguyên sinh thái, đã tới đường cùng. Một chủ đề nóng bỏng gần đây là so sánh kinh tế của Trung Quốc với của Nhật Bản. Thật ra, điều duy nhất có thể so sánh là mức Tổng  Sản lượng Quốc nội (GDP).

Có sự khác biệt lớn lao giữa hai nền kinh tế. Từ khi kinh tế Nhật bản tiến hành, sự phát triển của nó được dẫn dắt bởi sự canh tân và tiến bộ kỹ thuật. Nó đã tạo nên những sản phẩm có nhãn hiệu nổi tiếng như Toshiba, Hitachi, Sanyo, và Sony. Tuy nhiên, trong 30 năm vừa qua, kinh tế Trung Quốc nhờ vào sự tăng trưởng rộng rãi dựa trên đất đai và sự tiêu thụ tài nguyên khoáng sản, hy sinh môi trường sinh thái để đổi lấy cái gọi là “tăng trưởng kinh tế”. Kỹ nghệ của Trung Quốc chưa tạo nên một nhãn hiệu nổi tiếng nào, và “Làm tại Trung Quốc” bây giờ đồng nghĩa với các sản phẩm dở và kém.

Vậy, tại sao cơ cấu kinh tế Trung Quốc khó chuyển đổi như thế? Là bởi vì chế độ Trung Cộng bỏ rơi sự bảo vệ quyền sở hữu phát minh, và do đó đã bóp nghẹt sự canh tân tại Trung Quốc—tư nhân và công ty ăn cắp các phát minh của người khác, và công việc Nghiên Cứu& Phát triển (R&D) không phải là trọng tâm. Các lãnh đạo cao cấp của chế độ Trung Cộng, năm nay, nhấn mạnh sự quan trọng về chuyển đổi cơ cấu kinh tế, nhưng tới hôm nay tôi vẫn chưa thấy chế độ cung cấp các điều kiện căn bản nhất để thúc đẩy một sự chuyển đổi như vậy— hành động đối với sự xâm phạm bản quyền của người sáng chế, hoặc tăng gia đầu tư về nghiên cứu.

Ngược lại, chế độ Trung Cộng còn sơn phết một bộ mặt khác cho thế giới nhìn: công bố các điều luật mới cho đầu tư ngoại quốc, cưỡng ép công ty ngoại quốc chuyển giao kinh doanh và các kỹ thuật chủ yếu của họ sang tay đồng-chủ nhân Trung Quốc, để đổi lấy quyền kinh doanh trong thị trường Trung Quốc. Bộ Gia cư và Phát triển Đô thị-Nông thôn (MOHURD) và các chính quyền địa phương thông đồng với nhau, để mắt chú ý vào các căn hộ nhỏ của thường dân, và hầu như chế độ Trung Cộng vẫn có dã tâm tiếp tục áp dụng sự phát triển bất động sản để lèo lái kinh tế Trung quốc, làm sụp đổ toàn thể Trung Quốc để đạt các mục tiêu tài chính của nó.

Kinh tế Trung Quốc tăng trưởng vì bất động sản, và sẽ thu nhỏ cũng vì bất động sản. Để đáp ứng nhu cầu tài chính của chế độ Trung Cộng, 80 triệu nông dân Trung Quốc đã mất đất cày cấy của họ, gần 4 triệu hộ gia đình của dân cư đô thị đã mất nhà của họ, và các bãi chứa rác thải của Trung Quốc tăng lên như chưa từng thấy bao giờ.

Nếu theo lối suy nghĩ của chế độ Trung Cộng, người ta không thấy gì khó khăn để thấy trước rằng trên con đường phát triển kinh tế tương lai của Trung Quốc, nhiều người dân Trung Quốc sẽ mất nhà của họ một lần nữa. Sự “phát triển” như vậy được phản ảnh đúng nhất trong câu nói của cổ nhân Trung Hoa,“một người mù cưỡi con ngựa mù, gần bờ vách núi giữa đêm khuya.”

He Qinglian (Hà Thanh Liên) là một nhà văn và là kinh tế gia nổi tiếng người Trung Hoa, hiện đang sống tại Hoa Kỳ. Bà đã viết sách “Hố bẫy Trung quốc”(China Pitfalls) nói về sự tham nhũng trong quá trình cải cách kinh tế Trung Quốc, và sách “Sương mù của sự kiểm duyệt: kiềm chế Thông tin trong Trung Quốc” (The Frog of Censorship: Media Control in China) nói về sự lũng đoạn và hạn chế thông tin. Bà viết cho một số báo chí, phân tích các vấn đề kinh tế và xã hội Trung Quốc hiện thời.

Chú thích:

-Cập nhật ngày 4 tháng 10 năm 2010

-Bản iếng Anh:

*http://www.theepochtimes.com/n2/content/view/43659/99999999/1/1/

-Bài đăng kỳ trước:

*Bất động sản lèo lái kinh tế Trung Quốc như thế nào, và hậu quả trầm trọng của nó (phần I)

*GDP=Gross Domestic Product

*R&D=Research and Development

*MOHURD)=Ministry of Housing and Urban-Rural Development

Comments
Gửi bình luận
+/-
Viết bình luận
Tên:
Email:
 
Website:
Tiêu đề:
UBBCode:
[b] [i] [u] [url] [quote] [code] [img] 
 
 
:D:):(:0:shock::confused:8):lol::x:P:oops::cry::evil::twisted::roll::wink::!::?::idea::arrow:
 
Vui lòng nhập các ký tự bảo vệ chống spam bạn thấy trong hình trên.

3.25 Copyright (C) 2007 Alain Georgette / Copyright (C) 2006 Frantisek Hliva. All rights reserved."


Tin liên quan:
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

Trang chủ | Giới thiệu | Liên hệ-Góp ý

Website monitoring