| Nghệ sĩ Thần Vận vạch trần một thập kỷ bức hại đối với gia đình cô |
|
|
| Tác giả: Wen Hua - Epoch TImes | |||||||||
| Thứ ba, 09 Tháng 3 2010 07:55 | |||||||||
|
Âm thanh thật hay và huyền bí của tiếng đàn nhị hồ trầm bổng khắp nhà hát khi các ngón tay của người nghệ sĩ lướt nhẹ trên các dây đàn. Nhịp điệu của bản nhạc cứ nhanh dần lên, như những đóa hoa đang nở rộ trong mùa xuân, cho tới khi đến đỉnh điểm – và rồi tiếng nhạc đột nhiên dừng lại. Khán giả hoàn toàn im lặng trong phút chốc trước khi nổ một tràng pháo tay dài và vang dội khắp cả thính phòng.
Tối ngày 13/2, người phụ nữ Trung Quốc thanh tao biểu diễn loại nhạc cụ Trung Quốc hai dây này trên sân khấu nhà hát Bezemes Family Theater ở St. Louis là Mỹ Toàn, nghệ sĩ độc tấu đàn nhị của Đoàn Nghệ thuật Thần Vận – Shen Yun Performing Arts có trụ sở ở New York. Người nghệ sĩ thanh tao với âm nhạc tinh tế như vậy, nhưng ít ai biết được rằng cô đã phải trải qua 4 năm lao động khổ sai trong ngục tối ở Trung Quốc và thậm chí còn bị những đòn tra tấn không thể tưởng tượng được. Trên thực tế, cô không phải là người duy nhất trong gia đình phải chịu đựng hoàn cảnh khốc liệt như vậy. Cô đã kể lại câu chuyện của mình khi đang đi lưu diễn với đoàn Thần Vận trong một buổi phỏng vấn với Thời báo Đại Kỷ Nguyên. Một gia đình chịu đau khổ trong 10 năm “Nhằm gây trở ngại cho chuyến lưu diễn toàn cầu của đoàn Thần Vận, chính quyền cộng sản Trung Quốc không chỉ bắt cóc chồng tôi là Giang Phong, vào ngày 18/2, mà còn đe dọa cả gia đình tôi. Mẹ tôi đã bị bắt cóc một tháng trước khi Thần Vận bắt đầu chuyến lưu diễn khắp thế giới, và điều này đã làm cha tôi [bị ốm] liệt giường”, Mỹ Toàn nói. Mỹ Toàn cho biết ngay khi cô tham gia chuyến lưu diễn toàn cầu của Thần Vận vào năm 2008, lực lượng an ninh quốc gia của chính quyền Trung Quốc đã không ngừng quấy rối gia đình cô. “Cảnh sát đến công ty của chị tôi và văn phòng của anh trai tôi nhiều lần, yêu cầu họ gây áp lực để tôi rời khỏi Thần Vận.” Nhưng tất cả gia đình của Mỹ Toàn đều ủng hộ việc cô đang làm, nên “sự quấy rối của họ không có tác dụng”, cô cho hay. Mỹ Toàn đang chuẩn bị để đi lưu diễn cùng Thần Vận tháng 11/2009 thì biết tin mẹ cô lại bị bắt và giam giữ tại một trung tâm tẩy não ở tỉnh An Huy. Cảnh sát đã đe dọa và dụ dỗ bà gây áp lực để Mỹ Toàn quay trở về Trung Quốc. Họ nói với bà rằng “Nếu Mỹ Toàn trở về Trung Quốc, tất cả những mất mát mà bà đã phải chịu đựng trong quá khứ sẽ được đền bù. Danh hiệu ‘Nghệ sĩ ưu tú quốc gia’ của Mỹ Toàn cũng sẽ được phục hồi, và cô có thể tiếp tục lại công việc trong cơ quan nhà nước trước đây của mình”. Mẹ cô đã trả lời rằng bà không biết con gái mình hiện đang làm gì ở Hoa Kỳ, và rằng bà sẽ không bao giờ khuyên con gái mình quay trở về Trung Quốc. Một lần cha của Mỹ Toàn đã bị đau tim khi chứng kiến cảnh sát bắt giữ cô. Cô kể rằng một hôm có 20 nhân viên cảnh sát xông vào nhà, bắt giữ cô và lục soát nhà cửa. Họ đã lấy đi máy tính, máy in, sách vở, hóa đơn gửi tiền ngân hàng và một số tiền mặt. Khi cha cô trông thấy cảnh tượng hỗn loạn đó, ông đã ngồi bệt xuống sàn nhà, rõ ràng là đã bị lên cơn đau tim. ”Mặc cho tình trạng nguy kịch của cha tôi, cảnh sát đã dùng vũ lực để bắt tôi đi đơn giản chỉ vì tôi là một học viên Pháp Luân Công kiên định.” Cha cô đã bị chấn động nhiều lần và cuối cùng đã bị mắc bệnh phù. Mặc dù ông được cho biết chỉ còn sống được hai năm, nhưng ông đã sống được tám năm. Cô cho biết ông là người đã luôn gửi tiền và quần áo cho cô khi cô bị giam giữ. Tuy nhiên, khi vợ ông bị bắt cóc và mang đến trại cải tạo vào tháng 11 vừa rồi, thì nó lại quá sức chịu đựng của ông, và ông đã trở nên ốm trầm trọng. Mỹ Toàn đã không thể ngăn được nước mắt khi nghĩ về tình trạng của cha mình và nỗi trông mong cô trở về nhà của ông. Giang Phong, chồng của Mỹ Toàn, đã trở nên cơ cực vì cuộc đàn áp Pháp Luân Công. “Cảnh sát đã trốn trong vườn nhà chúng tôi nhiều lần để cố gắng bắt anh ấy”, cô nói. Một lần có 20 nhân viên cảnh sát mai phục anh, nhưng anh đã xoay xở để thoát được. Những cuộc bắt giữ Mỹ Toàn và Giang Phong đầu tiên diễn ra vào ngày 20/7/1999 khi chế độ Cộng sản Trung Quốc bắt đầu một chiến dịch tàn bạo để đàn áp các học viên Pháp Luân Công. Bởi vì cô là nghệ sĩ chính chơi đàn nhị ở một nhà hát, cơ quan cô đã bảo lãnh cô ra. Tuy nhiên, anh Giang đã bị kết án 3 năm tù. Cô đã đến thăm anh trong tù một lần nhưng với 7-8 nhân viên cảnh sát đứng theo dõi. Trong ba năm tiếp theo, cô không bao giờ được phép gặp lại anh lần nữa. Anh Giang được thả vào ngày 30/11/2002 sau khi hết hạn tù. Chỉ một vài ngày trước khi anh được thả, Mỹ Toàn đã bị bắt trên đường phố và sau đó đã bị kết án 4 năm tù. Nhà tù Trung Quốc đơn giản là một địa ngục trần gian Khi được hỏi về cuộc sống của cô ở trong tù, Mỹ Toàn đã trả lời chỉ với một câu nói đơn giản, “Nó giống như những gì trong các bài viết trên trang web Minh Huệ (Clearwisdom/Minghui) [của các học viên Pháp Luân Công].” Sau khi bị hỏi câu hỏi này một vài lần, Mỹ Toàn đã kể về lần đầu tiên anh trai cô đến thăm cô ở trong tù. Gia đình cô, bao gồm cả anh trai cô là một công tố viên, đã nghĩ rằng cuộc sống của cô ở trong tù sẽ không quá tệ. Nhưng anh trai cô đã bị choáng váng khi đến thăm và chứng kiến cô đang lao động khổ sai. Khi hai anh em gặp nhau, họ đã ôm nhau và khóc to lên. Nhà tù cho ăn cơm thiu và rau thối luộc. Các tù nhân phải may quần áo để xuất khẩu. Họ phải dậy lúc 4 giờ sáng mỗi ngày và làm việc 13 đến 14 tiếng, thậm chí thường là 17 tiếng một ngày. Thỉnh thoảng họ phải làm việc suốt cả đêm. Cảnh sát theo dõi họ 24 giờ một ngày, bởi vì tiền thưởng của họ phụ thuộc vào công việc của các tù nhân. Cô cho biết có khoảng 200 tù nhân, và mỗi ngày có vài người chết – một số vì bị kiệt sức, một số vì bệnh tật không được chữa trị, một số vì tai nạn lao động, một số vì bị đánh đập bởi cảnh sát, một số thì đơn giản là bị phát điên, và một số thì tự tử. Ngón tay của nhiều người đã bị cắt cụt hoặc bị thương bởi những chiếc kim máy khâu do họ bị thiếu ngủ trầm trọng. “Nhà tù Trung Quốc đơn giản là một địa ngục trần gian”, Mỹ Toàn nói. Trong một khoảng thời gian kéo dài 75 ngày, Mỹ Toàn là đã bị tra tấn dã man. Hồi đó, cô bị bắt cóc bởi những cảnh sát đang tìm thông tin về một luật sư đã bào chữa cho các học viên Pháp Luân Công. “Để có được lời khai, họ không ngừng đánh đập tôi. Tôi bị thương khắp cả thân thể. Họ cũng còng hai tay và chân tôi vào một cái ghế sắt. Tôi không được ngủ trong vòng 75 ngày. Thậm chí cái ghế cũng bị biến dạng. Trong vòng hai tháng rưỡi, họ cứ còng tôi như vậy … ” Mỹ Toàn dừng nói. Có một khoảng im lặng dài. Rồi cô lắc đầu và nói “Tôi không muốn nói về nó nữa, vậy thôi”. Cô dừng cuộc đối thoại. Tìm kiếm câu trả lời cho việc chồng cô bị bắt cóc Mỹ Toàn vẫn không có tin tức về nơi ở của chồng cô từ khi anh biến mất tại sân bay Phố Đông Thượng Hải trước khi lên chuyến bay đến Hoa Kỳ vào ngày 18/2. Phóng viên Thời báo Đại Kỷ Nguyên đã điện cho Tổng Vụ lãnh sự của Bộ Ngoại giao Trung Quốc hôm 22/2 và nói với một nhân viên về vụ bắt giữ anh Giang của Phòng 610 Thượng Hải. Sau khi nói chuyện với thủ trưởng của mình, người nhân viên này đã cho biết tình huống này hẳn là đã được chính quyền trung ương chấp thuận và không liên quan gì đến Bộ Ngoại giao. Phóng viên này được cho biết phải liên lạc với Văn phòng Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc. Cuộc gọi đã được thực hiện, nhưng người nhận cuộc gọi đã cúp máy ngay lập tức. Phóng viên này cũng đã gọi cho Cục An ninh Quốc gia tại Thượng Hải hôm 22/2, người trả lời máy đã từ chối tiết lộ bất cứ thông tin gì. Một cuộc gọi cho Phòng 610 Thượng Hải được trả lời bởi một người có họ là Gong. Khi được hỏi Phòng 610 sẽ xử lý vụ việc như thế nào, ông ta trả lời, “Cần phải hiểu chuyện gì đã xảy ra”. Hai nhân viên ở Đồn cảnh sát Phố Đông Thượng Hải cho phóng viên Thời báo Đại Kỷ Nguyên hay họ không biết gì về sự biến mất của anh Giang, nhưng nhưng rất có thể Jiang has been abducted anh Giang đã bị bắt cóc bởi cảnh sát của Phòng 610 và Cục An ninh Quốc gia. Họ khuyên gia đình nên yêu cầu thả anh Giang Phong ra. Xem bản tiếng Anh tại đây
Powered by !JoomlaComment 4.0alpha
3.25 Copyright (C) 2007 Alain Georgette / Copyright (C) 2006 Frantisek Hliva. All rights reserved."
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:
|






