| Một nghệ sĩ trẻ Trung Quốc tập luyện Pháp Luân Công đang chờ xin tị nạn tại Pháp |
|
|
| Tác giả: La Grande Epoque | ||||||||
| Thứ năm, 05 Tháng 1 2012 21:42 | ||||||||
|
Shuqi Liu, thiếu nữ trẻ người Trung Quốc, 27 tuổi, sống ở Paris, có thể bị trục xuất về Trung Quốc vì bị từ chối tị nạn chính trị. Shuqi Liu, người đang tu luyện Pháp Luân Công, phương pháp tu luyện Phật giáo, có nguy cơ đáng kể nếu bị trả trở về Trung Quốc: cư xử vô nhân đạo, bỏ tù và thậm chí tử vong. ![]() Học viên Pháp Luân Công Shuqi thực hành bài tập thứ năm của Pháp Luân Công
Mặc dù tổ chức quốc tế về nhân quyền tất cả xác nhận rằng rất nguy hiểm cho một học viên Pháp Luân Công Trung Quốc bị trả về TQ, tòa án Tư pháp từ chối cấp tị nạn cho cô Liu, vì cho rằng trường hợp của cô là không đủ thuyết phục. Vụ việc đang được kháng cáo. Tôi bị bệnh bạch cầu trong 13 năm. Khi tôi sinh ra, tôi cân nặng không tới một kg. Các bác sĩ chẩn đoán là tôi sẽ không sống lâu và mẹ tôi được phép có một đứa con khác (mặc dù pháp luật một con ở Trung Quốc). Tôi bị chảy máu mũi hàng ngày. Tôi thường bị đánh thức bởi máu chảy nóng và mùi hôi. Khi tôi đi học, tôi luôn luôn phải mang theo một túi bông gòn và thảo dược. Có những dấu vết máu ở khắp mọi nơi: trên sách vở của tôi, quần áo của tôi, trên những chiếc gối, chăn, tấm drap và thậm chí cả trên các bức tường của nhà chúng tôi. Tôi cũng đã bị viêm xoang cấp tính và cận thị. Trí nhớ của tôi cũng rất yếu. Khi tôi lên lớp sáu trong trường học, cơ thể tôi rất yếu tôi chỉ có thể đi bộ vất vả và hít thở bình thường. Trường học rất gần với nhà tôi, nhưng tôi đã thường xuyên được đưa đón về nhà hoặc trực tiếp đưa đến bệnh viện. Căn bệnh đã làm tôi vô cùng bi quan và cuộc sống dường như vô nghĩa. Điều duy nhất mà đã làm tôi quên tất cả lo lắng của tôi, đó là vẽ tranh. Tôi yêu thích vẽ với bút chì màu giấc mơ của tôi về một cuộc sống tốt hơn. Ví dụ, tôi thích vẽ trái đất được bao phủ bởi cầu vồng trên bầu trời. Khi tôi trở lại trong trường tiểu học, tôi vẫn phải đi bệnh viện thường xuyên và tôi không có đủ can đảm để theo khóa học. Điểm học tập của tôi xấu. Tôi không quan tâm đến mọi người và những thứ xung quanh tôi. Tu luyện Pháp Luân Công đã cứu sống tôi Mỗi ngày, mẹ tôi đã dạy tôi các bài tập. Tuần đó, tôi không có chảy máu! Cánh tay trái của tôi đã bị gãy lúc tôi ba tuổi, nhưng tôi đã có thể giữ cho cánh tay của mình lớn lên trong nửa giờ tâp bài thứ hai Pháp Luân Công. Viêm xoang của tôi cũng đã biến mất. Đối với một cô bé mà không có bất kỳ hy vọng sống, đó thật là kỳ diệu không kém. Từ đó tôi không bao giờ phải dùng thuốc hoặc kích thích tố. Lần đầu tiên tôi cảm thấy vui biết bao khi được có một cơ thể miễn dịch khỏi mọi bệnh tật. Pháp Luân Công đã lan truyền nhanh chóng ở Trung Quốc bằng lời, từ bạn bè và gia đình. Tôi chỉ là một ví dụ trong hơn hàng chục ngàn. (còn tiếp) Chú thích:
Powered by !JoomlaComment 4.0alpha
3.25 Copyright (C) 2007 Alain Georgette / Copyright (C) 2006 Frantisek Hliva. All rights reserved."
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:
|









