Một nghệ sĩ trẻ Trung Quốc tập luyện Pháp Luân Công đang chờ xin tị nạn tại Pháp In Email
Tác giả: La Grande Epoque   
Thứ năm, 05 Tháng 1 2012 21:42

Shuqi Liu, thiếu nữ trẻ người Trung Quốc, 27 tuổi, sống ở Paris, có thể bị trục xuất về Trung Quốc vì bị từ chối tị nạn chính trị. Shuqi Liu, người đang tu luyện Pháp Luân Công, phương pháp tu luyện Phật giáo, có nguy cơ đáng kể nếu bị trả trở về Trung Quốc: cư xử vô nhân đạo, bỏ tù và thậm chí tử vong.

Shuqi pratiquant le cinquième exercice du Falun Gong
Học viên Pháp Luân Công Shuqi thực hành bài tập thứ năm của Pháp Luân Công

Mặc dù tổ chức quốc tế về nhân quyền tất cả xác nhận rằng rất nguy hiểm cho một học viên Pháp Luân Công Trung Quốc bị trả về TQ, tòa án Tư pháp từ chối cấp tị nạn cho cô Liu, vì cho rằng trường hợp của cô là không đủ thuyết phục.

Nhiều trường hợp đã chỉ ra rằng một khi trở lại Trung Quốc, các trường hợp bị trục xuất cho thấy tình trạng khủng bố tồi tệ nhất. Nhà tù Trung Quốc thường xuyên sử dụng tra tấn trong mọi hình thức, khuyến khích tố cáo và kết án buộc tội hình sự để lạm dụng các tù nhân chính trị.

Vụ việc đang được kháng cáo.

Tôi bị bệnh bạch cầu trong 13 năm.

Khi tôi sinh ra, tôi cân nặng không tới một kg. Các bác sĩ chẩn đoán là tôi sẽ không sống lâu và mẹ tôi được phép có một đứa con khác (mặc dù pháp luật một con ở Trung Quốc). Tôi bị chảy máu mũi hàng ngày. Tôi thường bị đánh thức bởi máu chảy nóng và mùi hôi. Khi tôi đi học, tôi luôn luôn phải mang theo một túi bông gòn và thảo dược. Có những dấu vết máu ở khắp mọi nơi: trên sách vở của tôi, quần áo của tôi, trên những chiếc gối, chăn, tấm drap và thậm chí cả trên các bức tường của nhà chúng tôi. Tôi cũng đã bị viêm xoang cấp tính và cận thị. Trí nhớ của tôi cũng rất yếu.

Tôi đã nhập viện do chảy máu quá nhiều ở năm tôi lên 7. Đó là khi gia đình tôi phát hiện ra rằng tôi đã bị bệnh bạch cầu. Tôi đã được truyền máu nhiều lần. Gia đình tôi đã dành khoản tiền rất lớn về chi phí y tế cho tôi. Sau đó, một bà thầy tiên đoán rằng tôi sẽ không sống quá 13 năm bởi vì tôi quá yếu. Tôi không thể đứng trước ánh mặt trời lâu hơn mà không mất ý thức. Toàn bộ cơ thể của tôi đã tê liệt và đã bị khó thở. Tôi đã lớn lên và dùng tất cả các loại thuốc và hormone. Khi tôi lạnh, tôi có thể ngửi thấy mùi thuốc mạnh phát ra từ cơ thể của tôi.

Khi tôi lên lớp sáu trong trường học, cơ thể tôi rất yếu tôi chỉ có thể đi bộ vất vả và hít thở bình thường. Trường học rất gần với nhà tôi, nhưng tôi đã thường xuyên được đưa đón về nhà hoặc trực tiếp đưa đến bệnh viện. Căn bệnh đã làm tôi vô cùng bi quan và cuộc sống dường như vô nghĩa.

Để tăng cường sức khỏe của tôi, tôi đã cố gắng để luyện tập võ thuật. Nhưng tôi càng tập luyện, sức khỏe của tôi càng tệ. Ngay sau khi tôi tâp và chạy bộ, tôi như bị xỉu và bị chuột rút. Sức khỏe của tôi vẫn tiếp tục xấu đi.

Lần đầu tiên tôi đi tới trường học, tôi đã 7 tuổi bởi vì tôi đã phải nhập viện quá thường xuyên.

Điều duy nhất mà đã làm tôi quên tất cả lo lắng của tôi, đó là vẽ tranh. Tôi yêu thích vẽ với bút chì màu giấc mơ của tôi về một cuộc sống tốt hơn. Ví dụ, tôi thích vẽ trái đất được bao phủ bởi cầu vồng trên bầu trời.

Khi tôi trở lại trong trường tiểu học, tôi vẫn phải đi bệnh viện thường xuyên và tôi không có đủ can đảm để theo khóa học. Điểm học tập của tôi xấu. Tôi không quan tâm đến mọi người và những thứ xung quanh tôi.

Tu luyện Pháp Luân Công đã cứu sống tôi
Một ngày cuối năm 1997, mẹ tôi cho tôi nghe một loạt các băng cát-xét bài giảng về Pháp Luân Công. Giọng nói của Thầy nghe có vẻ rất trẻ, rõ ràng và thâm nhập. Tôi ngay lập tức cảm thấy an ủi. Trong một tuần, tôi đã kết thúc nghe hết 14 băng về một cuộc hội thảo tại trong thành phố Tế Nam.

Mỗi ngày, mẹ tôi đã dạy tôi các bài tập. Tuần đó, tôi không có chảy máu! Cánh tay trái của tôi đã bị gãy lúc tôi ba tuổi, nhưng tôi đã có thể giữ cho cánh tay của mình lớn lên trong nửa giờ tâp bài thứ hai Pháp Luân Công. Viêm xoang của tôi cũng đã biến mất. Đối với một cô bé mà không có bất kỳ hy vọng sống, đó thật là kỳ diệu không kém. Từ đó tôi không bao giờ phải dùng thuốc hoặc kích thích tố. Lần đầu tiên tôi cảm thấy vui biết bao khi được có một cơ thể miễn dịch khỏi mọi bệnh tật.

Pháp Luân Công đã lan truyền nhanh chóng ở Trung Quốc bằng lời, từ bạn bè và gia đình. Tôi chỉ là một ví dụ trong hơn hàng chục ngàn.

Sau khi tập Pháp Luân Công, thế giới quan của tôi đã thay đổi. Tôi dần dần không còn bi quan. Sau đó, tôi đã vững chắc hơn và lâu dài đối mặt với khó khăn. Khi tôi bắt đầu tập, điểm số học đường của tôi đã thay đổi đáng kể đến mức một số lúc đầu nghĩ rằng tôi đã lừa dối. Tôi trở nên lạc quan, tự tin và bắt đầu giúp đỡ người khác. Thực hiện theo các nguyên tắc của Thiện, Chân Thiện và Nhẫn, lần đầu tiên tôi thấy cuộc sống của tôi dễ dàng và vui vẻ.

Vào thời điểm đó, giáo viên trường tiểu học nghệ thuật của tôi nói với tôi cô ấy hy vọng tôi sẽ thành công trong sự nghiệp mỹ thuật. Cô không thể dạy cho tôi bất cứ điều gì nữa và tôi muốn tìm một giáo viên tốt hơn. Cha tôi đã liên lạc với họa sĩ tốt nhất của thành phố của chúng tôi mà chấp nhận tôi như một sinh viên sau khi phỏng vấn. Sau đó, ông thú nhận rằng ông hiếm khi nhận học sinh, đặc biệt là nữ sinh trẻ và tôi là một ngoại lệ bởi vì ông đã tìm thấy tôi lạc quan, chăm chỉ và đam mê hội họa. Ngay sau đó, ông đặt tiêu chuẩn học tập rất cao và thiết lập một kế hoạch nghiêm ngặt. Tôi làm theo các chương trình và liên tục cải thiện.

Xây dựng khả năng chịu đựng trong mười hai năm đàn áp

(còn tiếp)

Chú thích:

Bản tiếng Pháp:

-http://www.lagrandeepoque.com/LGE/Header/Une-jeune-artiste-chinoise-pratiquant-le-Falun-Gong-en-attente-de-demande-dasile-en-France.html

 

Comments
Gửi bình luận
+/-
Viết bình luận
Tên:
Email:
 
Tiêu đề:
 
:D:):(:0:shock::confused:8):lol::x:P:oops::cry::evil::twisted::roll::wink::!::?::idea::arrow:
 
Vui lòng nhập các ký tự bảo vệ chống spam bạn thấy trong hình trên.

3.25 Copyright (C) 2007 Alain Georgette / Copyright (C) 2006 Frantisek Hliva. All rights reserved."


Tin liên quan:
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 
Trang chủ | Giới thiệu | Liên hệ-Góp ý

Website monitoring