Bức thư ngỏ gữi Tổng thống Obama: Ước nguyện của một cô bé In Email
Tác giả: Sherry Chang - Epoch Times   
Thứ hai, 12 Tháng 9 2011 00:23

Với tư cách một người cha hảnh diện, Tổng thống đề cập đến hai cô gái đáng yêu của Ngài - Malia và Sasha, trong bài phát biểu của Ngài. Tôi xin kể cho Tổng thống biết câu chuyện của một cô gái Trung Hoa đến thăm Washington, D.C., từ Trung Quốc.

Một ngày nóng nảy trong mùa hè này, Meilian, một phụ nữ Trung Quốc trong lứa tuổi 70, theo thói quen hàng ngày của mình trương lên một biểu ngữ tại Trung tâm Mua sắm Quốc gia (National Mall).  Bà có mặt ở đấy để làm những gì bà gọi là "nói rõ sự thật" với những người du khách Trung Quốc - nói với họ sự thật về cuộc đàn áp Pháp Luân Công (còn gọi là Pháp Luân Đại Pháp).

Một nhóm trẻ em vị thành niên (thiếu nhi) đã đến Hoa Kỳ từ Trung Quốc để họp mặt trại hè của họ và đang lưu diễn tại Washington. Trong số đó có một cô gái nhỏ vị thành niên tiếp cận với Meilian với những giọt nước mắt trong đôi mắt và thì thầm: "Bà ngoại, bà biết không? Bà ngoại của tôi cũng tập Pháp Luân Công".

Vị phụ nữ lớn tuổi, cũng với những giọt nước mắt trong đôi mắt, vỗ nhẹ vào lưng của cô bé, "Hãy nói 'hi' với bà ngoại và bảo họ hãy lo chăm sóc tốt cho bản thân. Chúng tôi biết những gì họ đã được trải qua ".

Người phụ nữ lớn tuổi Meilian biết quá nhiều sự trầm cảm và đau buồn đằng sau những giọt nước mắt của cô gái. Một hình ảnh có thể ngay lập tức xuất hiện trước mắt cô bé.  Ủy ban Vùng Lân cận, bị kiểm soát bởi Đảng Cộng sản, có thể lâu lâu đến để quấy rối bà ngoại của cô, cảnh báo cô không nên đi du lịch tới Bắc Kinh.

Cảnh sát thậm chí có thể kéo bà vào một chiếc xe cảnh sát, ngay trước mắt của cô bé. Ở trường, cô gái có thể bị họ la mắng vào mặt gần như mỗi ngày "Xấu hổ cho cô!” Bà của cô là Pháp Luân Công. Xấu hổ cho cô!" Các bậc cha mẹ có thể lo lắng vô vọng “Có thể con gái duy nhất của chúng tôi vẫn còn đi học đại học? "

Người phụ nữ già tuổi Meilian cũng biết bao nhiêu sự nhẹ nhỏm và niềm hy vọng bên sau những giọt nước mắt của cô gái. Ngay khi cô nhìn thấy chữ "Pháp Luân Công" trên biểu ngữ, hy vọng lóe sáng lên trong trái tim của cô, "Không phải khắp mọi nơi đều tối tăm như là ở Trung Quốc! Mọi người có thể tự do tập Pháp Luân Công trên đất tự do như ở Hoa Kỳ! Bà ngoại của tôi và tôi không phải là người xấu!

Ngài Tổng thống, tôi có thể đoan cuộc, điều trước nhất cô gái sẽ la lên với bà của mình khi trở về nhà, "Bà ơi, Bà ơi! Những người ở Mỹ cũng tập Pháp Luân Công! Họ làm điều đó ngay tại Trung tâm Mua sắm (National Mall) ở tại thủ đô của quốc gia!  Không có cảnh sát đánh đá họ! "

Hãy tưởng tượng, Ngài Tổng thống, bao nhiêu hy vọng và khuyến khích này sẽ đem lại cho bà của cô gái và bạn bè của cô, nhiều người trong số họ cũng là công dân niên lão và cũng sống với những lo lắng hàng ngày về con cái của họ có đến thăm họ trong lao tù vào tuần tới (hay không).

Ngài Tổng thống, hãy tưởng tượng, có biết bao niềm hy vọng và khuyến khích nhiều hơn mà Ngài có thể ban cho hàng chục triệu người Trung Quốc sống dưới chế độ độc tài nếu Ngài nói với Hồ Cẩm Đào, Chủ tịch của Đảng Cộng sản Trung Quốc, "ông Hu, cho Pháp Luân Công tự do!"

”Ngài sẽ được tưởng nhớ bởi những người khắp thế giới, đặc biệt là Trung Quốc, cho thế hệ mai sau, cũng giống như Tổng thống Reagan đã được tưởng nhớ với lời tuyên bố nổi tiếng của Ngài "ông Gorbachev, hãy phá bỏ bức tường này! "

Ngài Tổng thống, ở Trung Quốc, hàng triệu các bậc cha mẹ học viên Pháp Luân Công yêu thương con cái của họ không ít hơn Ngài và Michelle Malia và Sasha. Họ cũng muốn đưa con đến các lớp học piano và quần vợt, và làm vườn với họ và thậm chí còn dạy họ làm thế nào để ăn uống lành mạnh.

Tuy nhiên, tất cả những điều này xảy ra không bởi vì chính phủ Mỹ đã làm rất nhiều cho họ, nhưng chỉ vì Hoa kỳ đã làm quá ít để cho phép mọi người được tự do bày tỏ ý kiến ​​của họ trong bất kỳ nơi công cộng nào như National Mall

Họ sẽ  được sung suớng nếu con cái của họ  không bị mời đến đồn cảnh sát để chỉ được nhận đống tro tàn của cha mẹ của họ.

Họ sẽ được hạnh phúc nếu con cái của họ có thể bước vào đại học mà không cần phải ký một tuyên bố nói rằng, "Tôi không tập Pháp Luân Công".

Trong bức thư của Ngài gữi Malia và Sasha trước khi lễ Khánh thành, Ngài đã viết về những gì Ngài muốn cho họ.  Ngài hy vọng họ sẽ làm công việc "sửa sai những lỗi lầm mà Ngài nhìn thấy và làm việc "để cống hiến cho những người khác những cơ hội mà Ngài đã có”

Thưa Tổng Thống, khi tôi viết thư này, hàng chục triệu trẻ em tại Trung Quốc cũng như cô gái thiếu niên đi tham quan Trung tâm Mua sắm Quốc gia (National Mall), cũng như cha mẹ và ông bà của họ, đang chờ đợi Ngài nói cho Hồ Cẩm Đào, "Cho Pháp Luân công được Tự do!".

 

Comments
Gửi bình luận
+/-
Viết bình luận
Tên:
Email:
 
Website:
Tiêu đề:
UBBCode:
[b] [i] [u] [url] [quote] [code] [img] 
 
 
:D:):(:0:shock::confused:8):lol::x:P:oops::cry::evil::twisted::roll::wink::!::?::idea::arrow:
 
Vui lòng nhập các ký tự bảo vệ chống spam bạn thấy trong hình trên.

3.25 Copyright (C) 2007 Alain Georgette / Copyright (C) 2006 Frantisek Hliva. All rights reserved."


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

Trang chủ | Giới thiệu | Liên hệ-Góp ý

Website monitoring