|
02-03-2009
Vào tuần trước, Mỹ đã nài nỉ Đảng Trung Cộng (ĐTC) tiếp tục mua vào các trái phiếu của Mỹ. Những cán bộ Đảng cảm thấy quá hoan hỉ khi đồng ý làm như vậy, và cho rằng họ đã bỏ xa các đối thủ chính trị ở Washington vì điều đó.
Chế độ đã hân hoan một cách thô thiển khi thấy nước Mỹ đã phải khúm núm như thế nào, nhưng liệu đó có phải là cái giá phải trả để đảm bảo cho các cán bộ ĐTC tiếp tục cho chúng ta vay hay không?
Hoàn toàn sai.
Để hiểu được tại sao nước Mỹ lại có sự nhượng bộ rất không cần thiết như vậy (và do đó, làm người ta bực mình), chúng ta cần phải nhìn lại xem những cán bộ ĐTC đang làm những gì khác ở ngoại quốc.
Ở Úc, Canada và Pháp, ĐTC đang tìm kiếm những công ty đang gặp đủ thứ khó khăn nên rất cần vốn vào thời điểm hiện tại – họ thấy những công ty thế này có rất nhiều. Chế độ đang xây dựng một quỹ đặc biệt của quốc gia để mua lại những công ty khai thác tài nguyên ở ngoại quốc – ít nhất là những hãng không phụ thuộc vào những ngân hàng cho vay do chế độ kiểm soát. Những cán bộ cấp cao đang tiếp tục nhập khẩu các tua du lịch từ Châu Âu, và chế độ đang mua một nửa tổng số khoáng sản xuất khẩu của Úc.
Tất cả những sự kiện trên có thể được coi như những tín hiệu cho thấy chế độ đang mở rộng đôi cánh kinh tế của nó và đang gặt hái một cách có hiệu quả sức mạnh về địa chính trị. Nó cũng có thể được coi là một tín hiệu mà ĐTC đã đạt được vị thế siêu cường trong tất cả các lĩnh vực – điều đó cũng đúng.
Cuối cùng, nó có thể được coi như một “đỉnh cao”, hé lộ rằng với nước Mỹ bị yếu đi bởi cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu, ĐTC đang nắm lấy vô lăng lèo lái nền kinh tế toàn cầu. Đó là cách mà bài tường thuật kể.
Trong khi nhìn từ xa chế độ trông rất mạnh, hãy tiến gần lại và chúng ta sẽ thấy một bức tranh hoàn toàn khác hẳn. Khi mà Trung Nam Hải đang chuẩn bị vồ lấy miếng pho-mát của nền kinh tế toàn cầu, quỹ hưu trí quốc gia của chế độ đang có những tổn thất chưa từng có đầu tiên.
Cùng lúc đó, những chi tiết được đưa ra về “gói kích thích” của ĐTC lại quá mập mờ đến mức mà một luật sư ở Thượng Hải (Yan Yiming) đang đe dọa đòi kiện cho việc đưa thêm thông tin. Trong một dấu hiệu rất rõ ràng rằng những cán bộ Đảng tự bản thân họ cũng chưa khi nào để lộ những ý tưởng của mình, Yan thì không những vẫn chưa bị tống vào tù, mà còn được trích dẫn với thái độ đồng tình từ những cái loa của Đảng.
Nếu chế độ vẫn làm như bình thường, người ta có thể tưởng tượng được rằng ít nhất một vài phe cánh của ĐTC đang ủng hộ Yan, điều đó có nghĩa là có một sự phân chia sâu sắc trong cách giải quyết những vấn đề quan trọng của chế độ: Làm sao để đưa nền kinh tế Trung Quốc ra khỏi vực thẳm.
Vậy thì những hành động mới đây của chế độ [Trung Cộng] cho thấy điều gì? Nó có nghĩa là gì khi những kẻ bạo chúa đầu tư vào những công ty ngoại quốc đã suy bại trong khi cạn dần nguồn trợ cấp của chính nó? Chúng ta có thể suy luận ra điều gì khi những cán bộ Đảng hiểu rõ ràng về điều mà họ định làm cho các nền kinh tế khác, trong khi mà họ lại mù mờ trong việc giải quyết vấn đề của chính mình?
Nên theo thiển ý của tôi, chế độ đầu tư ra nước ngoài không phải bởi vì nó muốn làm vậy, mà vì nó bắt buộc phải làm như vậy.
Đầu tiên, chúng ta phải nhớ rằng chế độ đang sử dụng việc bành trướng ảnh hưởng và sức mạnh của nó ở ngoại quốc để làm dịu đi những vấn đề ở trong nước. Đây là cách mà chế độ thường sử dụng từ sau biến cố Thiên An Môn. Do vậy không có gì là ngạc nhiên khi mà họ đang tập trung vào kinh tế và cho thấy họ rất cần các tài nguyên.
Tuy nhiên, có hai nhân tố khác mà không thể coi thường được. Nhân tố thứ nhất rõ ràng là sự phụ thuộc của chế độ vào xuất khẩu. Bất chấp lời khuyên của hầu hết các chuyên gia kinh tế trên thế giới rằng họ nên chuyển từ một nền kinh tế tập trung vào xuất khẩu sang một nền kinh tế tập trung vào nhu cầu nội địa, chế độ [Trung Cộng] biết rằng cách làm này có thể tạo ra những khó khăn nghiêm trọng trong quá trình chuyển đổi.
Từ khi chế độ dựa vào một tầng lớp giàu có ở đô thị để bảo vệ “thiên triều” của nó, bất cứ một sự chuyển đổi nào cũng có thể đẩy tầng lớp trên vào cảnh nghèo khó hơn và đem đến cho họ sự tức giận. Do đó, những người Cộng sản, đã bị mắc vào cái bẫy của sự phụ thuộc vào xuất khẩu, và họ phải dựa vào chi tiêu ra ngoại quốc để duy trì quyền lực.
Tại Mỹ, chế độ [Trung Cộng] không thể làm gì khi nắm giữ một lượng nợ khổng lồ đó. Thực ra, nó đang phải đối mặt với tình trạng tiến thoái lưỡng nan mà tôi đã dự báo hồi năm ngoái. Bất cứ một cố gắng nào của Bắc Kinh nhằm thao túng những nhà lập chính sách của Mỹ bằng cách dọa tống khứ đi số trái phiếu Mỹ đó có thể kéo đồng đô-la Mỹ xuống thấp tới mức mà hàng xuất khẩu của Mỹ trở thành đối thủ cạnh tranh của ĐTC. Do vậy nó chẳng có cách nào khác là phải mua vào lượng trái phiếu này để giữ thế cân bằng.
Quan trọng hơn là, một động thái như vậy có thể làm suy giảm hay phá hoại đòn bẩy của Cộng sản đối với nền kinh tế Mỹ, và như vậy thì nền chính trị ở Mỹ sẽ đi theo xu hướng chống Cộng.
Bởi những lý do trên, ĐTC không thể bán đi những trái phiếu Mỹ mà nó nắm giữ. Trên thực tế, họ thậm chí còn không thể dừng việc mua vào – đặc biệt là với Ngân khố quốc gia của Mỹ vẫn tiếp tục ở một ngưỡng an toàn cho bất cứ một nhà đầu tư nào trên quả đất này.
Nói cách khác, Mỹ đã không cần phải xin Bắc Kinh tiếp tục mua vào trái phiếu của Mỹ. Đó là, các cán bộ Đảng cần phải cho chúng ta vay tiền hơn là chúng ta cần họ cho chúng ta vay. Dẫu nước Mỹ cảm thấy cần phải làm điều đó bằng mọi giá – gần như đó là chỉ thị của Tổng Thống – một dấu hiệu đáng lo ngại trái ngược với những gì chúng ta hy vọng về chính quyền Obama sẽ quan tâm tới ĐTC.
Thật là buồn, dường như chúng ta phải đợi đến năm 2013 cho một chính quyền chống Cộng – và có lẽ lúc đó đã là quá muộn.
D.J. McGuire là người đồng sáng lập China e-Lobby và là tác giả của cuốn sách “Rồng trong bóng tối: Tại sao và bằng cách nào Trung Cộng đã trợ giúp kẻ thù của chúng ta trong cuộc chiến chống khủng bố.”
Cập nhật lần cuối 02-03-2009
Được dịch từ bản tiếng Anh: http://www.theepochtimes.com/n2/content/view/12966/
|