Pháp Luân Công trải qua một thập kỷ bị khủng bố tại Trung Quốc In Email
Tác giả: David Kilgour   
Thứ hai, 27 Tháng 7 2009 17:09
Một cuộc mít tinh của các học viên Pháp Luân Công tại Paliament Square ở Luân Đôn vào ngày 20 tháng Bảy, bao gồm một màn diễn lại cảnh bị giam giữ và tra tấn của các học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc. (Roger Luo/Epoch Times Staff) Chính xác gần mười năm về trước, nhà nước Đảng trị tại Bắc Kinh đã khởi động một chiến dịch nhằm chống lại 70-100 triệu học viên Pháp Luân Công (theo con số ước tính của Chính phủ). Môn tập luyện Pháp Luân Công hồi ấy được xác định là phi chính trị, bao gồm các bài động tác với một bộ các nguyên lý về tinh thần, đã sớm trở thành cái tên mới nhất trong danh sách các “kẻ thù của Đảng”. Sự tàn ác chống lại những người ủng hộ Pháp Luân Công tại Trung Quốc vẫn còn tiếp diễn cho tới tận ngày nay.

Nhiều triều đại của sự khủng bố chống lại những cá nhân và những nhóm người mà Đảng ‘chọn’ đã xảy ra một cách định kỳ để từ khi Mao Trạch Đông nắm quyền vào năm 1949. Với danh nghĩa cách mạng, hàng triệu người đã bị chết đói, lấy ví dụ, trong thời kỳ Đại Nhảy Vọt vào năm 1958; vô số người đã bị tra tấn, bị ngược đãi, hành quyết hay bị tước đi những phẩm giá cơ bản của con người. Nhưng có lẽ rất ít công dân Trung Quốc đã từng bị đối xử tàn bạo như các học viên Pháp Luân Công.

Nạn mổ cắp nội tạng các học viên Pháp Luân Công đã từng được khảo sát trong một bản báo cáo độc lập của luật sư David Matas và tôi (http://organharvestinginvestigation.net) (Bản tiếng Việt có tại: http://9binh.com/?p=146). Hai chúng tôi đã tìm thấy 52 loại chứng cứ chỉ ra rằng tội ác chống lại nhân loại này hiện đang xảy ra. Chính phủ Trung Quốc vẫn chưa có sự hồi đáp trọng yếu nào về bản báo cáo của chúng tôi.

Chỉ tính riêng trong tháng này, ba luật sư đã bị bắt giữ tại Trung Quốc vì dám bào chữa cho các học viên Pháp Luân Công. Việc bức hại một luật sư danh tiếng khác, ông Cao Trí Thịnh, người đã từng bào chữa cho Pháp Luân Công, vẫn còn đang tiếp diễn. Ông đã bị bắt giữ hai lần và phải chịu đựng sự tra tấn trong 70 ngày. Bất chấp những thỉnh cầu liên tục từ số đông người Hoa và các tổ chức quốc tế cho lời giải thích  về nơi ông đang ở và việc trả tự do cho ông, Bắc Kinh đã phớt lờ tất cả.

Diệt chủng?

Thư của ông David Matas gửi cho Hiệp hội Quốc tế về Nghiên cứu Diệt chủng tại Đại học George Mason thuộc Arlington, Virginia, trong ngày 09 tháng Sáu năm nay có đoạn:

“Tất cả Đại sứ quán Trung Quốc trên khắp thế giới đều tham gia vào việc kích động này (chống lại Pháp Luân Công). Bất chấp sự chối bỏ của họ, họ phải biết về việc giết hại hàng loạt các học viên Pháp Luân Công. Bằng chứng đầy rẫy trên những báo cáo nhân quyền. Luôn có những câu chuyện như vậy trên các phương tiện truyền thông. Thông tin có được chỉ bằng một cú click chuột trên Internet.”

“Bất cứ tuyên bố phớt lờ nào đều có nghĩa rằng họ cố ý nhắm mắt làm ngơ trước điều hiển nhiên, chứ không phải bảo vệ luật pháp. Vì vậy, tóm lại, tội ác diệt chủng đã được thực hiện nhằm chống lại cộng đồng Pháp Luân Công, thông qua việc tra tấn, việc mổ cắp nội tạng và thông qua việc khuyến khích dẫn đến thực thi cả hai điều trên. Các nhân tố cấu thành nên tội ác - việc giết người hàng loạt với ý định hủy diệt nhóm người này, có thể được xác minh.”

Ông Matas đã đưa ra những lý lẽ tỉ mỉ dẫn chứng cho kết luận pháp lý này; chúng có trên phần cập nhật trong website bản báo cáo của chúng tôi.

‘Gulag’ của Trung Quốc

Lao động cưỡng bức, thật đáng buồn vẫn là điều phổ biến ngày nay, nhưng chỉ có quốc gia Đảng trị Trung Quốc mới sử dụng nó để trừng phạt và đàn áp những công dân của chính mình. Bất cứ người Trung Quốc nào cũng có thể bị gửi tới một trại lao động mà không trải qua bất kỳ một hình thức xét xử nào, lãnh án tù tới bốn năm với chữ ký xác nhận của cảnh sát. Không cho phép bất cứ lời thỉnh cầu nào. Trong những năm 1950, Mao đã sao chép lại gần như nguyên bản mô hình trại lao động được thiết lập bởi Stalin ở Nga và Hitler ở Đức, điều chỉ còn tiếp diễn tại Trung Quốc ngày nay.

Tại Trung Quốc, chỉ có các tù nhân Pháp Luân Công trong trại là được sử dụng như một ngân hàng nội tạng sống để mổ cướp và đem bán cho người ngoại quốc hay chính người Trung Quốc. Xét nghiệm y khoa là điều bắt buộc trước khi nội tạng được cấy ghép vào cơ thể bệnh nhân, nhưng chỉ có các tù nhân Pháp Luân Công trong trại là được xét nghiệm định kỳ. Trong khoảng 340 trại lao động khắp Trung Quốc vào năm 2005 (con số ước tính), hơn 300.000 “công nhân” phải làm việc trong điều kiện vô nhân đạo hơn 16 giờ mỗi ngày mà không được trả công, sản xuất ra một lượng lớn sản phẩm tiêu dùng, hầu hết phục vụ xuất khẩu với sự vi phạm rành rành các nguyên tắc của Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO).

Bản Tuyên ngôn toàn cầu về nhân quyền

Bắc Kinh vẫn kiên quyết bác bỏ những thực tế trên trong bản khuyến cáo của một số lớn các Chính phủ, bao gồm cả Ca-na-đa, tại Báo cáo thường niên của Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc vào đầu năm nay.

Những khuyến cáo đã bị bác bỏ bởi Chính phủ Trung Quốc bao gồm: Chấm dứt mọi hình thức giam giữ tùy tiện, bao gồm cả trại lao động; bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng và sự thờ phụng riêng tư; thi hành khuyến cáo của Ủy ban chống Tra tấn của Liên hợp quốc, trong đó bao gồm các vấn đề liên quan đến cuộc bức hại các học viên Pháp Luân Công và việc mổ cắp nội tạng đối với họ; và bảo đảm rằng các luật sư có thể bào chữa cho thân chủ của họ mà không phải lo sợ bị quấy nhiễu.

Mậu dịch với Trung Quốc, trên thực tế đã là một vấn đề hao tiền tốn của với nhiều nước trên thế giới. Việc Trung Quốc vi phạm các nguyên tắc mậu dịch quốc tế đã đóng góp vào sự gia tăng thâm hụt thương mại song phương giữa Ca-na-đa và Trung Quốc từ 3,9 tỷ USD vào năm 1997 lên 26,8 tỷ USD vào năm 2006, và loại bỏ nhiều nhà sản xuất tại Ca-na-đa.

Kết luận

Khi mà thế giới đang phải trải qua cuộc khủng hoảng kinh tế và mong muốn hợp tác với Trung Quốc để đương đầu với thách thức, người ta đã không ngần ngại bỏ qua hồ sơ nhân quyền kinh khủng của Bắc Kinh. Chúng ta phải nhắc nhở những nhà lãnh đạo rằng việc nói lập lờ hồ sơ nhân quyền của Trung Quốc chính là đi chệch khỏi những giá trị nhân phẩm và quy tắc luật pháp của chúng ta. Chúng ta phải cảnh báo với họ rằng mậu dịch với Trung Quốc khiến cho người dân Trung Quốc và thế giới phải trả giá. Chúng ta phải nhớ tới sự hy sinh của những nạn nhân trong cuộc thảm sát Thiên An Môn và những trường hợp bị ngược đãi khác. Chúng ta phải yêu cầu rằng, thay vì coi thường bản Tuyên ngôn toàn cầu về nhân quyền, Trung Quốc nên tôn trọng các điều khoản của nó.

Ngài David Kilgour là một cựu đại biểu Quốc hội Ca-na-đa và thư ký bang (Châu Á - Thái Bình Dương), và là đồng tác giả với David Matas trong bản báo cáo “Gặt hái nội tạng đẫm máu: Báo cáo tổng kết các cáo buộc về mổ cắp nội tạng các học viên Pháp Luân Công tại Trung Quốc.” Bài viết này được phỏng theo lời bình luận của ngài Kilgour trong một cuộc họp báo được tổ chức tại Tòa nhà Hạ viện ở Ottawa, Canada.

Cập nhật lần cuối
20-07-2009

Đọc bản gốc tiếng Anh tại đây.
Comments
Gửi bình luận
+/-
Viết bình luận
Tên:
Email:
 
Tiêu đề:
 
:D:):(:0:shock::confused:8):lol::x:P:oops::cry::evil::twisted::roll::wink::!::?::idea::arrow:
 
Vui lòng nhập các ký tự bảo vệ chống spam bạn thấy trong hình trên.

3.25 Copyright (C) 2007 Alain Georgette / Copyright (C) 2006 Frantisek Hliva. All rights reserved."


Tin liên quan:
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 
Trang chủ | Giới thiệu | Liên hệ-Góp ý

Website monitoring