Hy vọng cuối cùng cho chương trình Phiếu học bổng D. C. In Email
Tác giả: Rachel Chaney   
Thứ hai, 24 Tháng 8 2009 14:30

Tổng thống Barack Obama và Đệ nhất phu nhân Michelle Obama (03/02/2009) Washington DC (Gary Fabiano/Getty Images) Vào đầu tháng năm, Tổng thống Obama đã trình bày một bản sửa đổi ngân sách cho năm 2010 bao gồm 12,2 triệu đô la Mỹ cho Chương trình Cơ hội Học bổng DC. Đề xuất này đưa ra một phương án mang tính “thỏa hiệp” cho chương trình Phiếu học bổng DC được áp dụng rộng rãi, nhưng các sinh viên có thu nhập thấp và cha mẹ của họ lại rất khó tiếp cận.

Gần đây, kế hoạch phiếu học bổng DC đã trao 7.500 Đô la Mỹ cho khoảng 1.700 sinh viên ở các trường tư. Các đề xuất ngân sách ban đầu cho năm 2010 của Quốc hội, hiện nay do Đảng Dân chủ kiểm sóat, đã từ chối vào tiếp tục hỗ trợ tiền cho chương trình này. Theo thỏa hiệp của Obama, tiền sẽ được trao cho các sinh viên học trong các trường tư dưới dạng tem phiếu để các sinh viên này không bị gián đoạn việc học.

Rất tiếc, trong tương lai, sinh viên sẽ không được tài trợ nữa. Kế hoạch của Obama chỉ đơn giản là kéo dài chương trình cho một vài năm và dành cho một số ít sinh viên trước khi chương trình này kết thúc hoàn toàn. Dù kế hoạch thỏa hiệp này chỉ là một bước nhỏ so với các đề xuất ban đầu về việc chấm dứt hoàn toàn việc trao học bổng, nó cũng giúp hàng ngàn sinh viên DC hiện đang mắc kẹt trong các trường công yếu kém.

Dù Tổng thống Obama hay Quốc hội có nói hay như thế nào về tự do, công bằng, hay cơ hội, các sinh viên này cũng không nên trông mong gì về sự giúp đỡ của họ. Những nhà chính trị này dựa vào sự hỗ trợ từ các tổ chức công đoàn giáo viên và các nhóm giáo dục tự do để phản đối kịch liệt chương trình giúp đỡ sinh viên bằng phiếu học bổng.

Cả Hiệp hội Giáo dục quốc gia Hoa kỳ và Liên đoàn giáo viên đều viết trên các trang web của họ rằng phiếu học bổng là một mối đe dọa cho nền giáo dục công, vì chúng lấy tiền từ hệ thống công và chuyển cho các trường tư. Họ cũng phàn nàn rằng phiếu học bổng có tính đặc quyền, và vi phạm nguyên tắc phân minh giữa nhà thờ và nhà nước. Và họ còn cho rằng các phiếu học bổng sẽ làm học lực của sinh viên sẽ kém đi, vì các trường tư thường thiếu trách nhiệm hơn các trường công.

Những tranh luận này rõ ràng phát sinh từ một nỗi lo lắng mơ hồ cho rằng các phiếu học bổng sẽ ảnh hưởng tới tính độc quyền mà các tổ chức hiện đang có trong giáo dục công và ảnh hưởng tới nhận thức của người dân trong hàng thập kỷ nay. Cuối cùng, các phiếu học bổng chỉ đe dọa hệ thống giáo dục công khi các trường công không hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình. Các phiếu học bổng này cũng chẳng mang tính đặc quyền hơn hệ thống trường công, bởi các trường công hiện nay đang bắt sinh viên đến lớp căn cứ theo khu vực địa lý chứ không căn cứ theo lựa chọn của cha mẹ họ. Và các nghiên cứu cho thấy rằng trong các thành phố lớn với các chương trình lựa chọn, phiếu học bổng đã nâng cao kết quả học tập của sinh viên.

Các nhà làm luật không nên bỏ qua sức hấp dẫn và giá trị của mảng giáo dục tư nhân. Một nghiên cứu của tổ chức Heritage Foundation đã phát hiện ra rằng trong năm 2007, có hơn 37% Hạ nghị sỹ và 45% các Thượng nghị sỹ cho con đi học trường tư, con số này nhiều hơn nhiều so với tỷ lệ trung bình của cả nước là 11,5%. Ví dụ như cựu Đệ Nhất phu nhân Hillary Clinton đã lên tiếng phản đối chương trình phiếu học bổng cho dù con gái của bà đã từng học trường tư. Ông Obama cũng nhận thấy sự cuốn hút của trường tư khi các con gái của ông cũng học trường tư ở Chicago và tiếp tục vẫn học trường tư ở Washington.

Các chính khách này dù rõ ràng thừa nhận các lợi ích của trường tư đối với con cái họ, vẫn phản đối chương trình phiếu học bổng. Với việc phản đối này, họ khiến trẻ em nghèo ở các trường công hoạt động yếu kém trở thành vật hiến tế cho các hội đòan giáo viên đầy quyền lực.

Bất chấp lương lai ảm đạm về các lựa chọn giáo dục ở Đồi Capitol, một vài người ủng hộ, bao gồm cả Thượng nghị sỹ Joseph Lieberman, hy vọng có thể cứu vãn chương trình học bổng này một cách hoàn toàn thông qua việc đưa nó vào trong nội dung những cuộc tranh luận và bỏ phiếu trong năm nay. Có lẽ Thượng nghị sỹ Joseph Lieberman hy vọng rằng một vài đồng nghiệp của ông cuối ngày sẽ nhận ra tính giáo điều và chủ nghĩa đặc quyền khi họ có thể nhìn thấy và sẽ bỏ phiếu vì tương lai của trẻ em chứ không phải vì các hội đoàn giáo viên.

Rachel Chaney là một thành viên của ủy ban chính sách giáo dục, học tại viện nghiên cứu Pacific. Bà hiện đang theo học tiến sỹ về lịch sử Mỹ tại trường Đại học California tại Davis. Bản quyền của Viện Nghiên cứu Thái Bình Dương. Đuợc phép xuất bản.

Đọc bản gốc tiếng Anh tại đây

Comments
Gửi bình luận
+/-
Viết bình luận
Tên:
Email:
 
Website:
Tiêu đề:
UBBCode:
[b] [i] [u] [url] [quote] [code] [img] 
 
 
:D:):(:0:shock::confused:8):lol::x:P:oops::cry::evil::twisted::roll::wink::!::?::idea::arrow:
 
Vui lòng nhập các ký tự bảo vệ chống spam bạn thấy trong hình trên.

3.25 Copyright (C) 2007 Alain Georgette / Copyright (C) 2006 Frantisek Hliva. All rights reserved."


Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

Trang chủ | Giới thiệu | Liên hệ-Góp ý

Website monitoring