Những nhà lãnh đạo nước Mỹ thất bại trong việc hiểu ra hiểm họa từ chính quyền Trung Quốc In Email
Tác giả: D.J. McGuire   
Thứ sáu, 19 Tháng 2 2010 00:00
obobo96222352

Tối thứ Tư [ngày 27 tháng 1], người lãnh đạo của thế giới tự do và một trong những thành viên tích cực nhất của bên đối lập trung thành của nước Mỹ đã lên sóng phát thanh để trình bày quan điểm của mình với nhân dân. Đối với những người chống cộng thì đó là một đêm kinh khủng.

Dù là người ta có xu hướng tin tưởng Tổng thống Obama hơn Thống đốc bang Virginia Bob McDonnell – hay là ủng hộ những người độc lập, cả hai và/hoặc không ai cả - đêm đó thỉnh thoảng lại bị ngắt quãng bởi sự im lặng gần như tuyệt đối về sự đi lên nguy hiểm của Đảng cộng sản Trung Quốc trên sân khấu toàn cầu. Phải thừa nhận là, các chính trị gia không thích dành cho chính sách đối ngoại nhiều sự chú ý trong thời suy thoái kinh tế - đặc biệt là vào thời Đại suy thoái như hiện nay. Tuy nhiên, những ai đã vượt lên trên khỏi chính trị để đón nhận sự bao bọc của tài lãnh đạo thực sự đã nhất quyết để mắt của họ và của chúng ta vào thế giới xung quanh ta để phá tan những mối nguy hiểm mà chúng phải xử lý.

Franklin Roosevelt đã huy động nước Mỹ để kháng lại Đế chế Nazis [Phát xít] bất chấp cả cuộc Đại suy thoái. Ronald Reagan vẫn tiếp tục chỉ đạo cuộc chiến chống lại Chủ nghĩa cộng sản ở châu Âu bất chấp cả cuộc suy thoái duy nhất kể từ sau Thế chiến thứ II có thể sánh với sự suy thoái lần này về thời gian và mức độ. Thật đáng buồn là, không một ai trong hai nhân vật Obama (tôi phải thú nhận là đã không bầu cho người này) và McDonnell (tôi đã bầu cho người này) dường như tha thiết đi theo bước chân của hai người lãnh đạo đã quá cố kia.

Mức độ của tất cả những gì mà vị tổng thống này nói về Trung Quốc cộng sản, đó là một đối thủ cạnh tranh về mặt kinh tế tương tự như Ấn Độ - ngầm kích hoạt mối liên hệ Trung-Ấn mà đã nhiều lần bị hạ bệ bởi hiện thực. Đáng ngại hơn là, hiểm họa từ Trung Quốc cộng sản đã hoàn toàn thiếu vắng trong bài phát biểu. Không có lời nào nhắc đến mối quan hệ của chế độ này với những kẻ thù của chúng ta trong Cuộc chiến chống khủng bố (bây giờ được biết đến với cái tên là “Chiến dịch đối phó với những điều bất trắc ở hải ngoại”), cũng không có lời nào nhắc đến hiểm họa quân sự vẫn đang tiếp diễn đối với hòn đảo dân chủ với cái tên Cộng hòa Trung Hoa (bất chấp các tin tức gần đây rằng ông đã phê duyệt một gói vũ khí mới cho Cộng hòa Trung Hoa, theo hãng tin CBS News). Ngay cả việc Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) vẫn đang tiếp tục lèo lái tiền tệ - mà đã làm tổn hại đến ngành sản xuất của nước Mỹ nhiều hơn bất cứ ai muốn thừa nhận – đã nhận được sự im lặng tuyệt đối của ông tổng thống.

Khi ông tổng thống đả động đến chính sách đối ngoại, ông ấy chỉ đơn giản là dùng lại những từ đầy lạc quan của người tiền nhiệm về Bắc Triều Tiên, và những người Hồi giáo Iran. Liệu ông ấy có thật sự tin là chế độ kiểu Stalin ở Bắc Hàn “đang phải đối mặt với sự cô lập hơn nữa và trừng phạt mạnh mẽ hơn … được thực hiện một cách mạnh mẽ?” Hay ông ây đã thật sự tự thuyết phục mình rằng chính quyền Iran “bị cô lập hơn?” Cách duy nhất mà ông tổng thống có thể nói những lời này với mặt dám nhìn thẳng là liệu ông ấy có tin những điều mà ban lãnh đạo Trung Quốc nói với ông ấy về hai chính phủ này không. Tuy nhiên, ban lãnh đạo Trung Quốc đã luôn luôn nói với các vị tổng thống là họ sẵn lòng làm việc với Washington về những vấn đề này; chỉ có điều là họ có định nghĩa riêng của mình về cụm từ “làm việc với Washington”.

Thật là mỉa mai một cách đau đớn khi thấy một vị tổng thống rất kiên quyết đổ tội cho người tiền nhiệm đang thuần túy theo con đường của ông Bush trong một khu vực mà việc tách khỏi quá khứ sẽ là tốt nhất.

Để đáp lời ông tổng thống, những người của Đảng Cộng hòa đã cử ra Bob McDonnell, gần đây được bầu là thống đốc của bang Virginia. Bản thân là một người dân Virginia, tôi đã thấy cận cảnh chiến dịch tranh cử của Bob McDonnell, và như tôi đã nói ở trên, tôi rất thích những gì mình thấy khi bầu cho ông ấy. Tuy nhiên, chính sách đối ngoại lại đã và vẫn không phải là lĩnh vực mà ông ấy thạo, và vì vậy mà ông đã ít nhắc đến nó. Không giống như ông tổng thống, ông ấy thậm chí không nhắc đến Bắc Triều Tiên hay Iran, chứ chưa nói gì đến ĐCSTQ.

Đến giờ, quý vị có thể nghĩ là tôi đang hà khắc chút đối với hai ông tổng thống và thống đốc, với thời đại hiện nay. Tuy nhiên, địa chính trị không đơn giản là dừng lại để thế giới tự do phục hồi lại thế cân bằng kinh tế của mình. Trên thực tế, những kẻ thù của chúng ta – từ ĐCSTQ trở xuống – đã sử dụng các cuộc suy thoái kinh tế, đại suy thoái, hay sự hoảng sợ để lợi dụng thế giới tự do và giành được thế thắng bất cứ lúc nào có thể. Thế kỷ 21 không phải là trường hợp ngoại lệ.

Sự nghiệp chủ yếu là đối nội của cả hai chính trị gia này cũng không phải là cái cớ. Trong thế kỷ 20, nước Mỹ đã chiến thắng hai thế chiến và một cuộc chiến tranh lạnh. Trong cả ba trường hợp này, tài lãnh đạo năng động cần thiết để chiến thắng đã đến từ các thống đốc (Woodrow Wilson của New Jersey, Franklin D. Roosevelt của New York, và Reagan của California).

Những gì mà chúng ta đã thấy tối thứ Tư không chỉ đơn thuần là phản ánh hai con người; nó là một triệu chứng của quan niệm mà các chính trị gia vẫn đang ôm giữ rằng ĐCSTQ tệ nhất chỉ là một “đối thủ”, lạc quan nhất thì là một “đối tác tiềm năng”. Còn việc ĐCSTQ trên thực tế là một kẻ thù thì lại ít được cân nhắc đến. Đó chính là gốc rễ vấn đề của thế giới tự do, và nếu như tối qua là một dấu hiệu nào đó, thì nó sẽ vẫn còn là một vấn đề trong một thời gian lâu.

D.J. McGuire là đồng sáng lập của China e-Lobby (Vận động hành lang trên mạng về Trung Quốc) và là tác giả của “Con rồng trong bóng tối: Cách thức và lý do mà Trung Quốc cộng sản giúp những kẻ thù của chúng ta trong Cuộc chiến chống khủng bố.”
Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả.

Đọc bản gốc tiếng Anh tại đây.

Comments
Gửi bình luận
+/-
Viết bình luận
Tên:
Email:
 
Tiêu đề:
UBBCode:
[b] [i] [u] [url] [quote] [code] [img] 
 
 
:D:):(:0:shock::confused:8):lol::x:P:oops::cry::evil::twisted::roll::wink::!::?::idea::arrow:
 
Vui lòng nhập các ký tự bảo vệ chống spam bạn thấy trong hình trên.

3.25 Copyright (C) 2007 Alain Georgette / Copyright (C) 2006 Frantisek Hliva. All rights reserved."


Tin liên quan:
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

Trang chủ | Giới thiệu | Liên hệ-Góp ý

Website monitoring