Còn có những nạn nhân khác của sự đàn áp bức hại tại Trung Quốc, ngoài Pháp Luân Công (phần 1) In Email
Tác giả: Levi Browde   
Chủ nhật, 01 Tháng 8 2010 05:12

 

Bên ngoài Trại Lao Động Masanjia dùng để bức hại học viên Pháp Luân Công, tại đây  một đoàn ký giả đã được hướng dẫn tham quan vào năm 2001. (The Epoch Times)
Mười một năm trước đây trong tuần này, Đảng Cộng sản Trung Quốc đã phát động một chiến dịch 'tiêu diệt' Pháp Luân Công-một môn tu luyện tâm linh hòa bình và được phổ biến sâu rộng tới hàng chục triệu công dân Trung Quốc. Nhưng các học viên Pháp Luân Công không phải là nạn nhân duy nhất, và cuộc sống bị hủy hoại và bị vong mạng không chỉ là sự tổn hại duy nhất.

Sau quyết định của Đảng Cộng sản đàn áp Pháp Luân Công vào ngày 20 tháng 7 năm 1999, sách vở của Pháp Luân Công bị thiêu đốt trước công cộng và các phương tiện truyền thông nhà nước trở thành một trận vũ bão tuyên truyền nhằm lăng mạ pháp môn tu này. Học viên Pháp Luân Công đã bị tước bỏ quyền tự do phát biểu, tu luyện tôn giáo, và quyền được bảo vệ bởi pháp luật. Học sinh bị trục xuất vì tập Pháp Luân Công, và nơi làm việc gửi trả nhân công để họ bị giam giữ và tra tấn.

Học viên Pháp Luân Công ngày nay đại diện cho các nhóm lớn nhất của tù nhân lương tâm trên thế giới, với hàng trăm ngàn người bị giam cầm ngoài pháp luật ở tại bất kỳ thời điểm nào. Hàng chục nghìn người đã bị tra tấn lúc bị giam giữ tại nhà tù, trong khi những tên cai tù tìm cách buộc họ phải từ bỏ niềm tin của họ. Họ bị sốc với dùi cui điện, bị đốt cháy, treo từ trần nhà, và đánh đập. Họ bị từ chối nuôi ăn đầy đủ, và bị bức thực bằng ăn ớt nóng và phân người. Phụ nữ bị hãm hiếp, và thậm chí cả trẻ em và người già không thoát bị giam tù và lạm dụng. Nhiều bằng chứng cho thấy rất nhiều, có lẽ  hàng ngàn, đã bị giết để cướp và đem bán các bộ phận nội tạng quan trọng của họ. Trong năm 2009, hơn 109 người đã được báo cáo chết do hậu quả của lạm dụng lúc bị giam giữ.

Ngay cả bên ngoài biên giới của Trung Quốc, tín đồ Pháp Luân Công không phải là không bị đe dọa, giám sát, bôi nhọ, và thậm chí bị hành hạ bởi những tên đặc vụ Đảng Cộng sản.

Nhưng chiến dịch đàn áp của Đảng Cộng sản không chỉ là vấn đề an ninh về mặt thể xác của tín đồ Pháp Luân Công. Thay vào đó, nó biểu hiện cho một mối đe dọa vế một điều gì đó cơ bản hơn và lâu dài hơn: quyền của những cá nhân tìm cách để chính mình trở thành tốt hơn và theo đuổi các giá trị tập thể và tính toàn vẹn của toàn bộ một quốc gia.

Đàn áp tín ngưỡng

Khi sự đàn áp bắt đầu vào năm 1999, Pháp Luân Công đã không bao giờ thể hiện bất cứ tham vọng chính trị nào. Họ đã không làm việc lật đổ chính quyền. Họ đã không biện hộ cho việc chuyển đổi chính trị, và thay vào đó, chỉ tìm cách chuyển đổi trái tim của mình.

Nhưng mặc dù họ không bất đồng chính kiến chính trị, họ đã bất đồng chính kiến tinh thần. Trong một quốc gia nơi mà bạo lực đã được tôn vinh bởi Đảng Trung Cộng, họ đã chọn để tin vào lòng từ bi và kiên nhẫn. Trong một hệ thống chính trị đã bị tràn ngập bởi sự lừa dối và tham nhũng, họ thực hành chân lý.  Và trong một nước Trung Quốc có câu thần chú mới là "làm giàu là vinh quang", thì ý nghĩa mà họ tìm thấy là không phải trong việc theo đuổi tiền bạc, mà thông qua thiền định, tự xem xét bản thân, và thực hành lòng vị tha.

Trong khi Pháp Luân Công tại Trung Quốc-đã tăng trưởng với ước tính 70.triêụ người thực hành đến năm 1999, đã thu hút sự giận dữ của các nhà lãnh đạo hàng đầu Đảng Cộng sản, những kẻ xem triết lý đạo đức của họ (PLC) như là sự cạnh tranh ý thức hệ. Động thái này được mô tả trong một bài xã luận ngày 27 Tháng Bảy 1999, từ cái loa (miệng) chính thức của Đảng Cộng sản Tân Hoa Xã, nói: "'sự thật, lòng tốt và khoan dung" nguyên lý giảng dạy của [Pháp Luân Công] không có gì chung với đạo đức chủ nghĩa xã hội và văn hóa tiến bộ mà chúng ta đang phấn đấu để đạt được."

Cuộc khủng bố này nhằm mục đích không phải để giết học viên Pháp Luân Công; bị giết chết trong lúc bị giam giữ nói chung chỉ là một sản phẩm phụ. Mục tiêu thực sự là buộc họ phải chuyển đổi tôn giáo. Cá nhân mong muốn sống một cuộc sống đạo đức, những người khao khát lòng vị tha và tính thiện lương, đang bị giam cầm, phỉ báng, và bị tra tấn với mục đích biến họ thành những người không có niềm tin tâm linh.

Sau khi được "cải tạo" thông qua cưỡng chế và lạm dụng, họ sau đó bị buộc phải tham gia vào việc “chuyển đổi “ các học viên Pháp Luân Công khác.  Trong một ý nghĩa nào đó, mục tiêu của chính sách khủng bố này là để biến người dân tuân thủ pháp luật đang khao khát sự thiện lương trở thành những kẻ đi thông báo và tra tấn bạn bè của họ.

Xem tiếp tại đây

Comments
Gửi bình luận
+/-
Viết bình luận
Tên:
Email:
 
Tiêu đề:
UBBCode:
[b] [i] [u] [url] [quote] [code] [img] 
 
 
:D:):(:0:shock::confused:8):lol::x:P:oops::cry::evil::twisted::roll::wink::!::?::idea::arrow:
 
Vui lòng nhập các ký tự bảo vệ chống spam bạn thấy trong hình trên.

3.25 Copyright (C) 2007 Alain Georgette / Copyright (C) 2006 Frantisek Hliva. All rights reserved."


Tin liên quan:
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

Trang chủ | Giới thiệu | Liên hệ-Góp ý

Website monitoring