| Danh tiếng tốt của Pháp luân công trong giới người Hoa ở hải ngoại |
|
|
| Tác giả: Nhậm bách Minh - DJY | ||||||||
| Chủ nhật, 08 Tháng 8 2010 16:46 | ||||||||
|
Có một lần cùng ăn cơm ở nhà của người bạn gốc Hoa, trong bàn ăn, mọi người nói về câu chuyện đã xem được trên mạng, về vụ bắt cóc trẻ con đem bán ở trong nước, khiến cho mọi người đều sởn tóc gáy, “Tuyệt đối không nên tin tưởng vào người xa lạ, đặc biệt là người Trung hoa”, mẹ của người bạn thừa cơ nghiêm túc mà răn đe, hai đứa cháu ngoại một lớn một nhỏ, tỏ vẻ sửng sốt đang đứng ở bên bàn ăn, với giọng điệu là hầu như không thể dùng bất cứ lý do gì mà có thể thay đổi được. Vì đã sinh sống ở hải ngoại nhiều năm, tôi thấy dùng phương pháp giáo dục bằng mệnh lệnh, hình như là không được đúng lắm, nhưng cả bàn người Hoa, không ai là ngoại lệ, đều tỏ vẻ công nhận một cách cao độ, đặc biệt là khi vị bà ngoại này, kể rằng khi vừa mới đến hải ngoại, chính thân bà đã gặp phải câu chuyện, thiếu chút nữa là bị một bà dì gốc Hoa lừa mất đứa cháu ngoại nhỏ ở một siêu thị, “tuyệt đối không thể dễ dàng mà tin tưởng người Hoa” hầu như đã trở thành cái kết luận không thể lay chuyển được trong bửa cơm này. Hôm khác, khi đi vào siêu thị người Hoa nổi tiếng ở địa phương, trước cửa có dán một cái lệnh truy nã không do chính quyền cấp, bức hình lớn là bà chủ kinh doanh căn tiệm này. “Có thể tin không, ôm cửa mà trốn mất, đến tiền công cũng chưa trả cho chúng tôi, thì đã bỏ trốn”, thu ngân viên quen thuộc giận dữ mà kể rằng. Sau đó mới hiểu rõ câu chuyện; nguyên là vì có sự bất đồng ý kiến giữa mấy vị cổ đông, bà chủ kinh doanh căn tiệm này nguyên là một vị cổ đông, trong sự giận dữ, cả nhà mang theo con cái ôm của mà biến mất, nói trắng ra là ‘không chơi nữa, chuồn thôi’. Người đi rồi thì việc sẽ phai nhạt lần, mấy ngày nay hàng hóa trong tiệm đều giảm 20%, xem ra sắp dẹp tiệm rồi, nói cho đến cùng, đây cũng là một cái ví dụ ‘nguy cơ tín nhiệm’ về người Hoa. Vài ngày sau, gặp được một người bạn làm nghề quảng cáo, "Có một vị khách hàng là một ông chủ, có một việc làm, đang cần người rất gấp, có nhân tuyển nào không?" người bạn hỏi, xem ra rất chân thành. Nguyên là bà ta quen biết một ông chủ người Hoa, kho hàng của ông ta cần một người lo sổ sách kế toán, cũng như phải trông chừng những người công nhân khác, đừng để cho họ ăn cắp hàng hóa. "Công việc tốt như vậy, còn lo không tìm ra người sao?" tôi tỏ vẻ ngạc nhiên. Ông chủ đó nêu rõ là phải do người luyện Pháp luân công mới được làm, người khác thì một mục không dùng.’ Không chờ cho tôi hỏi tiếp, người bạn liền nói thêm, "Mấy năm nay, đã thay đổi mấy vị công nhân người Hoa, mới bắt đầu thì tương đối thật thà, sau một thời gain thì đều xẩy ra vấn đề, người giữ kho có kẻ ban đêm lái xe đến trộm hàng, ông chủ nhức đầu lắm, và còn bận lo các mối buôn bán khác, không có một người đáng tin cậy thì không xong đâu. Bây giờ nhờ tôi tìm giùm cho ông ta một người luyện Pháp luân công, có ai sẵn sàng không, giúp tôi đi mà." Là bạn bè, dĩ nhiên là phải giúp. Liền giới thiệu một vị phụ nữ luyện Pháp luân công đi gặp mặt, ngày hôm sau đã được yêu cầu đi làm ngay, chìa khóa, sổ sách đều giao cho hết, và ông chủ liền đi Trung quốc sau đó, trong nguy cơ tín nhiệm, tôi thấy được một sự ‘tín nhiệm’ tuyệt đối, và là một người Hoa, vô điều kiện và tín nhiệm mà không có bất cứ một chiết khấu nào đối vời một người Hoa xa lạ, chỉ vì ‘bà ta là luyện Pháp luân công’. Tôi biết rằng ông chủ này, trong lòng tuyệt đối là có cái thước đo, là người kinh doanh trên thương trường, người như thế nào thì đều đã gặp qua, nếu không do sự quan sát trường kỳ, thì ông ta sẽ không có cái kết luận ‘tín nhiệm Pháp luân công sẽ không bị thua thiệt’. Điểm này trái ngược hẳn với sự tuyên truyền của chính quyền Trung cộng, thật ra là ông ta tương đối thông minh đấy. Gần đây, nhận được cái điện thư của người bạn làm nghề đại lý địa ốc là bà Vương, cũng nói về danh tiếng của Pháp luân công ở trong giới người Hoa hải ngoại. Bà ta viết về một câu chuyện chân thật. Đêm hôm nay tôi nhận được cuộc điện thoại của người bạn là Helen, (Cô ta chỉ khi nào có việc, mới gọi điện thoại cho tôi, bình thường chúng tôi chỉ là sự giao hảo theo lối quân tử, lợt lạt như nước, vì đều biết tôi là rất bận.) Nói về một số việc, cần sự giúp đỡ của tôi. Sau đó thì nói về căn bịnh của cô ta, bịnh tiểu đường. Đột nhiên tôi nhớ lại câu chuyện ngày nọ, có một người bạn, nói rằng có một vị Trung y tổ truyền, chuyên môn trị bịnh tiểu đường, muốn đăng quảng cáo trên báo Đại kỷ nguyên của chúng tôi. Liền báo lại cho bạn tôi biết, nói rằng bạn có thể đi khám với vị trung y đó. Cô ta nói: “vậy à? Tôi xem Đại kỷ nguyên mỗi ngày, sao lại chưa thấy cái mẫu quảng cáo ấy?” lại hỏi: “Ông ta có luyện Pháp luân công không?” Tôi nói: “Việc này thì tôi cũng không biết, có thể vẫn chưa luyện, có vấn đề gì không?” Cô ta trả lời rằng: “Nếu ông ta luyện Pháp luân công, thì tôi tin tưởng ông ta; Hoặc là ông ta sắp luyện Pháp luân công, thì tôi cũng tin. Còn nếu không thì tôi sẽ không tin, tôi sợ ông ta lừa dối người.” Lại nói: “Những người bạn chung quanh của tôi đi mua nhà, đều bị lừa và chịu thua thiệt, tôi liền bảo cho họ rằng, tôi có người chị em thân thiết, họ Vương, tuyệt đối là trung thực đáng tin, quí vị hãy đi tìm bà ta, bà ta là luyện Pháp luân công!” (Cô ta thật sự đã giới thiệu khách hàng cho tôi.) Tôi cười, cô ta nói: “Chị đừng cười, bây giờ chúng tôi là như vậy. Nếu thấy rằng ai đó đặc biệt thành thật, chúng tôi nhất định sẽ nghĩ rằng người đó là luyện Pháp luân công, hay là hỏi thẳng với người đó: ông/bà luyện Pháp luân công phải không?” Đọc xong cái bài viết chuyển đến bằng điện thư, tôi có sự cảm khái. Thật tâm luyện Pháp luân công, đều là người tu luyện, trong cuộc sống là có nguyên tắc, ví dụ như là không hút thuốc, không uống rượu, không đĩ điếm, không cờ bạc, không chiếm cái lợi của người khác, không sát sinh, không lừa dối người, không làm việc xấu, không so đo thiệt hơn, khi gặp mâu thuẫn thì tìm vào bên trong của chính mình vân vân, xem ra thì hình như là hơi khờ. Có thể ‘người khờ sẽ có cái phúc của người khờ’, cái danh tiếng về tín nhiệm, tự nhiên đã xẩy ra trong giới của người Hoa đối với Pháp luân công, có thể kể là một loại ‘phúc’ rồi. Thay đổi cái gốc độ khác mà nhìn, đó chính là cái nhóm người tín ngưỡng xem ra như vẻ khờ khạo này, chịu đựng khổ nạn trong mười mấy năm nay, âm thầm thực hiện sự tu luyện về Chân, Thiện, Nhẫn, và đã biểu hiện ra trong cuộc sống của chúng ta, và đã thật sự đem trở lại sự tín nhiệm giữa người và người trong mối nguy cơ này. Cái cảm giác này thật là rất tốt.
Chú thích:
-Tác giả: Nhậm bách Minh -Dịch từ báo Epoch Times tiếng Hoa (DJY), đăng vào ngày 15 tháng 4 năm 2010 ở bắc Cali. -Vì có sự yêu cầu của dịch giả là người chịu trách nhiệm về bài dịch gốc, xin qúy bạn đừng sửa chữa văn bản này khi đăng tải lại trên các mạng khác để chia sẻ. Cũng xin qúy bạn vui lòng ghi rõ xuất xứ của bài dịch là Việt Đại Kỷ Nguyên, khi trích đăng hay tái đăng tải trên bất kỳ phương tiện truyền thông nào. Ngoài ra nếu phát hiện sơ suất về dịch thuật, xin qúy bạn vui lòng tham khảo với Ban BT chúng tôi. Thành thật cám ơn qúy bạn. Ban BT-Việt Đại Kỷ Nguyên.
Powered by !JoomlaComment 4.0alpha
3.25 Copyright (C) 2007 Alain Georgette / Copyright (C) 2006 Frantisek Hliva. All rights reserved."
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:
|






