| Google bước ra khỏi sự kiểm duyệt nhưng Trung Cộng lại xuất khẩu nó |
|
|
| Tác giả: Heng He - Epoch Times Staff | |||||||||
| Thứ sáu, 02 Tháng 4 2010 12:19 | |||||||||
Một nhân vìên an ninh của siêu thị máy điện toán đi ngang qua những tấm quảng cáo máy điện toán laptop tại Bắc Kinh ngày 6 tháng 1, 2010. Một công ty ở tiểu bang California đã đệ đơn kiện Trung quốc 2,2 tỉ đôla Mỹ ngày 5 tháng 1,2010 về tội Bắc Kinh đã ăn cắp kỹ thuật của họ để ngăn cấm các truy cập Internet về các mạng tin chính trị và tôn giáo ở Trung quốc (Frederic J. Brown/AFP/Getty Images)
Google đã chẳng thà dời dịch vụ tìm kiếm của họ ra khỏi Trung quốc, còn hơn là tiếp tục hợp tác với Trung Cộng để cho người dân Trung quốc những tin tức thiên vị và đã bị lệch lạc. Phần lớn những người theo dõi các câu chuyện về Google, có lẽ chưa nhận ra được mức độ mà phần lớn người Trung quốc hải ngoại đang nhận tin tức thiên vị, lệch lạc về Trung quốc là sai tới chừng nào---mà không chỉ có người Trung quốc thôi.
Bốn năm trước, khi Google mới bước vào Trung quốc, ban chấp hành công ty này đã giải thích với Quốc Hội Hoa Kỳ rằng chẳng thà họ cung cấp một phần nào tin tức thiên vị, vẫn còn tốt hơn là không cung cấp tin tức nào cả. Mặc dù vậy, quan niệm chung này không áp dụng được trong trường hợp của chế độ Trung Cộng. Từ khi Internet bắt đầu tại Trung quốc, chế độ Trung Cộng đã tìm cách sử dụng nó như một nguồn tin tức mà Trung Cộng có thể kiểm soát----những thứ mà người chế tạo Internet tin rằng không thể nào làm được. Vào thời kỳ đầu tiên của Internet Trung quốc, Jiang Mianheng, con trai lớn của lãnh tụ Trung cộng lúc đó, Giang Trạch Dân, đã đề nghị thành lập một Chinanet, hoàn toàn tách rời khỏi Internet. Đề nghị của Jiang có thể đã giải quyết được vấn đề Internet đe dọa chế độ Trung cộng, nhưng nó đã không được thực hiện. Thay vì thành lập một mạng lưới Internet Trung quốc riêng biệt, chế độ Trung cộng đã quyết định điều khiển và kiểm duyệt những gì có sẵn trong Internet. Vào khoảng thay đổi thế kỷ, 2 dự án đã được phát triển: Khiên vàng (Golden shield, gọi tắt là GS), và Tường lửa lớn (Great Fire Wall, gọi tắt là GFW). Khiên vàng GS phần lớn là chú trọng về an ninh quốc nội, còn Tường lửa GFW chú trọng sự điều khiển dòng tin tức ra vào và tập trung kiểm duyệt. Mục tiêu thúc đẩy sự thành lập Tường lửa GFW là để chặn đứng những dòng tin tức tuôn chảy về Pháp Luân Công. Các yêu cầu chủ yếu là từ bộ Chính trị, Ủy ban Chính trị và Lập pháp của Ban Trung ương đảng cộng sản Trung quốc, bộ An ninh Nhà nước, và Phòng 610, mà được giao cho công việc trực tiếp hủy diệt Pháp Luân Công. Vì sự hiện diện của Tường lửa GFW, nếu bạn truy cập trong Trung quốc với những danh từ tiếng Hoa giản thể, thì cuộc thảm sát tại quảng trường Thiên An môn chưa từng xẩy ra, đức Đạt Lai lạt ma là một quái vật, và trên toàn thế giới không một ai nói về Pháp Luân công, ngoại trừ những gì đảng cộng sản Trung quốc nói về đề tài này. Nói chung, chế độ Trung cộng luôn luôn cho người dân đủ tin tức để nghĩ rằng họ đã nhìn thấy toàn diện câu chuyện. Bởi vì, nếu không có một thông tin nào cả, người dân sẽ đi tìm kiếm sự thật. Thay vào đó, chế độ Trung cộng cung cấp cho họ một số tin tức chỉ đủ để dẫn dắt họ tự đi đến một kết luận sai lầm. Google đã làm một việc đúng bằng cách nói cho người dân Trung quốc rằng công ty của họ không thể tiếp tục gởi các tín hiệu sai lầm thông qua các tin tức thiên vị. Internet bên ngoài Trung quốc Sự điều khiển vấn đề thông tin bên trong Trung quốc chỉ là một phần của câu chuyện. Khoảng tháng 6 năm 2009, ông Nicholas Kristof của tờ báo New York Times đã nhận thấy rằng sử dụng Bing, bộ máy tìm kiếm trên Internet của Microsoft, để truy cập bằng tiếng Hoa giản thể về những chữ nhậy cảm như là Thiên An môn sẽ được các kết quả khác so với dùng Google.com. Từ thử nghiệm của Kristof, thì thấy rằng Google chỉ kiểm duyệt những từ ngữ nhậy cảm trong Google.cn nhưng Bing lại kiểm duyệt chúng trên toàn thế giới. Microsoft đã giải thích cho Kristof rằng các kết quả truy cập như vậy là bởi vì có ‘bọ’ trong phần mềm và nó sẽ được sửa chữa. 5 tháng sau, ông Kristof thử nghiệm lại lần nữa, sử dụng những chữ nhạy cảm như Thiên An môn, Đức Đạt lai lạt ma và Pháp Luân Công, “con bọ” vẫn còn ở đó. Ngày hôm qua, tôi cố tìm kiếm chữ “Pháp luân Công” trên Internet với bộ máy của Bing và của Google.hk bằng tiếng Trung Hoa giản thể. Từ mạng lưới Google.hk, trên trang đầu tiên, 3 kết quả tìm kiếm là từ tuyên truyền của đảng cộng sản Trung quốc, mục số 6, 7, và 10. Từ mạng lưới Bing.com thì 7 trong số 10 kết quả đầu tiên là từ tuyên truyền của Trung cộng. Còn mục số 5 và 7 là từ mạng lưới điện tử của Pháp Luân Công và mục số 6 là từ mạng lưới từ điển Wikipedia trong dạng tiếng Hoa giản thể. Bởi vì phần lớn người Trung quốc không đọc tiếng Anh ngữ, và rất ít người đọc tiếng Trung Hoa truyền thống chính thể, cho nên các kết quả truy cập từ Bing.com nhất định làm cho người truy cập tin tức trên Internet, cho dù họ có vượt khỏi Tường lửa GFW đi nữa, chỉ có thể được xem những gì Trung Cộng muốn họ đọc. Hơn nữa, bất cứ người Trung Hoa nào ở ngoài Trung quốc mà tìm kiếm tin tức từ Bing.com, mà tưởng họ có đầy đủ phương tiện tự do vào Internet, sẽ rõ ràng chỉ đọc được các tin tức thiên vị về những đề mục Trung Cộng cho là nhậy cảm. Truyền hình và dạy học ngôn ngữ Tuyên truyền của Trung quốc cũng làm chủ các thông tin về Trung quốc trên các đài truyền hình vệ tinh và đường dây cáp tại Hoa Kỳ. Hầu hết mỗi công ty của truyền hình vệ tinh hay dây cáp đều có phát CCTV4 (China central TV 4, tức là đài truyền hình Trung ương của Trung quốc), hệ thống tuyên truyền của chế độ Trung Cộng bằng tiếng Hoa, phát hình 24 tiếng mỗi ngày, 7 ngày một tuần. Một số công ty còn phát hình cho CCTV9, tức là CCTV bằng tiếng Anh ngữ, bất cứ lúc nào. Hệ thống truyền hình bằng Hoa ngữ, đài truyền hình Tân Đường Nhân NTDTV, là một đài truyền hình độc lập có thể nói rằng mục đích của họ nhằm tường thuật các sự kiện bên trong Trung quốc một cách trung thực, gồm có các hồ sơ nhân quyền của Trung cộng. Đài truyền hình này khó mà bắt được băng tần phát hình trên truyền hình vệ tinh và đường dây cáp. Một ví dụ khác về chế độ Trung cộng truy cầu nắm quyền điều khiển các thông tin về Trung quốc phát ra cho những người ở ngoài nước Trung quốc và dạy học tiếng Hoa ngữ. Chế độ Trung cộng đã sắp đặt 50 học viện Khổng Học tại Hoa Kỳ. Cái tên là thiên lệch rồi. Chương trình học của học viện là không đặt căn bản trên sự giáo dục của Khổng Tử mà là đặt trên những gì học viện gọi là một “khái niệm mới”. Nói trắng ra, chương trình học của học viện là đặt căn bản trên văn hóa được phát triển và bảo trợ bởi đảng cộng sản Trung quốc; khi dạy ngôn ngữ Trung hoa, học viện này lại dạy về Trung quốc theo đường lối mà đảng cộng sản Trung quốc chấp nhận. Trong việc kiểm duyệt Internet bên trong Trung quốc đại lục, thiên vị các kết quả truy cập Internet bằng tiếng Trung Hoa bên ngoài Trung quốc, làm chủ các đài truyền hình vệ tinh và đường dây cáp tiếng Hoa, và bành trướng mau chóng các học viện dạy tiếng Trung Hoa tại Tây phương do chế độ Trung cộng bảo trợ, đảng cộng sản Trung quốc đã nhắm mục đích cung cấp các tin tức thiên vị, lệch lạc về nó. Google có thể rời bỏ Trung quốc để kinh doanh trong các xã hội tự do, nhưng chế độ Trung cộng dường như bước lên những bước táo bạo hơn bao giờ hết để thay đổi quan điểm mà các xã hội tự do sẽ nhìn về nó. Cập nhật ngày 31 tháng 3 năm 2010 Đọc bản tiếng Anh tại đây
Powered by !JoomlaComment 4.0alpha
3.25 Copyright (C) 2007 Alain Georgette / Copyright (C) 2006 Frantisek Hliva. All rights reserved."
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:
|








