| Những điều mà ông Obama nên nói với ông Ôn Gia Bảo |
|
|
| Tác giả: Matthew Robertson Epoch Times Staff | ||||||||
| Thứ bảy, 25 Tháng 9 2010 04:11 | ||||||||
|
Trong cuộc hội kiến giữa Tổng thống Obama và Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo tại New York hôm thứ Năm vừa qua, Tổng thống Obama đã có thể làm được một việc tốt cho chính mình và cho nước Mỹ, nếu như ông nói một điều gì đó như sau đây. Có nhiều vấn đề cấp bách mà hai chính phủ chúng ta cần phải bàn tính, và thời giờ thì ngắn ngủi. Chúng ta gặp gỡ vào một thời điểm mà thế giới còn đang hồi phục từ một trong những cuộc khủng hoảng kinh tế tồi tệ nhất trong thời hiện đại; nước Mỹ bị nạn thất nghiệp cao, nhiều gia đình nhà bị tịch thu, đồng Mỹ kim bị mất giá, và nợ quốc gia ngày càng tăng lên. Mối quan hệ giữa Trung Quốc và Mỹ ngày càng tác động vào năng động nội bộ của mỗi nước chúng ta, cũng như đối với phần còn lại của thế giới. Về phương diện quốc tế, chúng tôi quan ngại đến cách mà Trung Quốc vẫn giúp đỡ các nước như Bắc Triều tiên và Iran, và với tuyên bố của Trung Quốc về chủ quyền lãnh hải vùng Nam hải. Về phương diện quốc nội, chúng tôi quan ngại với việc thao túng đồng nhân dân tệ của Trung Quốc, mà nó có một tác động tiêu cực đối với sự tăng trưởng công ăn việc làm ở Hoa Kỳ. Chúng tôi cũng quan ngại với việc các hoạt động tại đây của những Lãnh sự quán Trung Quốc đang làm tổn hại đến sự an sinh của nhân dân Mỹ như thế nào – các hoạt động như quấy rối những người bất đồng chính kiến người Trung Quốc, điều hợp các điệp viên, chỉ huy giám sát, và thậm chí khuyến khích các hành động bạo lực. Nhưng một vấn đề quan trọng hơn tất cả những vấn đề trên là vấn đề mà tôi muốn nói với Ông hôm nay, đó là vấn đề nhân quyền – các quyền của ngưòi dân Trung Quốc. Nhân dân Trung Quốc đang ngày càng đòi hỏi có được các quyền của mình. Quyền được nói, nghe và đọc những gì mà họ muốn trên Internet; quyền được tin vào điều gì mà họ mong muốn; quyền được hội họp và thành lập các hiệp hội; quyền được biểu tình phản đối; và quan trọng nhất là quyền được tự quyết định tương lai của chính mình. Như ông đã biết, ở Trung Quốc hiện nay những quyền này đã bị tước đoạt. Tuy nhiên, lịch sử đòi hỏi tình hình này phải thay đổi. Người dân không thể bị từ chối các quyền của mình mãi mãi được. Lịch sử của chính đất nước chúng tôi đã cho thấy điều này. Và tinh thần anh hùng của những con người như Cao Trí Thịnh, Trần Quang Thành, và vô số những người Trung Quốc dũng cảm khác, đàn ông, đàn bà, đã cho thấy nhân dân Trung Quốc đã dốc lòng cam kết như thế nào để bảo toàn các quyền của mình. Từ chối các quyền của con người chỉ có thể gây tác hại mà thôi – đầu tiên là cho những con người bị áp bức, nhưng cuối cùng sẽ tác hại cho cả kẻ áp bức. Ngày hôm kia, một bức thư đã được gửi đến bàn làm việc của tôi. Đó là về một người phụ nữ bị bức hại vì tín ngưỡng của mình vào Pháp Luân Công. Việc đàn áp nhóm những người này là cuộc đàn áp tôn giáo lớn nhất đang diễn ra trên thế giới ngày nay – và nó đang diễn ra ở Trung Quốc. Một nhóm những người đang bị từ chối các quyền của mình một cách có hệ thống, và những đồng bào của họ đang bị buộc phải hổ trợ nhà nước trong chiến dịch này. Khi người ta phải truy tầm những người khác vì tín ngưỡng của họ, việc làm đó sẽ có tác dụng gì đến người dân? việc làm đó sẽ có tác dụng gì đến môi trường làm việc? cho một gia đình? cho lương tâm của một con người? Việc làm đó sẽ có tác dụng gì đến một nước vĩ đại như Trung Quốc? Sự xoi mòn lương tâm và lòng tin ở xã hội Trung Quốc thể hiện ra mỗi khi chúng ta nghe thấy những báo cáo về sữa bột nhiễm độc, thức ăn độc hại cho súc vật, hay việc che đậy những bệnh dịch chết người. Tương lai của Trung Quốc, và cả Đảng Cộng sản Trung Quốc nữa, không biết sẽ như thế nào. Qua nhiều thập kỷ, Đảng của các ông đã dựa vào ý tưởng rằng độc tài là một chiến lược có thể đứng vững lâu dài – nhưng có phải như thế không? Tôi tin rằng chiến lược lâu dài duy nhất cho Trung Quốc là ban cấp các quyền con người và quyền chính trị cho nhân dân Trung Quốc, và chỉ khi nào nhân dân Trung Quốc được cấp các quyền của mình thì đất nước mới thực sự thịnh vượng. Chiến lược tìm cách từ chối các quyền của người dân chắc chắn sẽ thất bại. Những nhu cầu căn bản như vậy bị từ chối càng lâu bao nhiêu, thì sự phản đối sẽ càng lớn hơn bấy nhiêu. Thay vì sợ hãi trận lũ lụt sắp đến, chẳng phải tốt hơn là nhận ra điều không thể tránh được, tránh xa ra, và cho phép nhân dân Trung Quốc kiểm soát tương lai của chính họ? Nếu Đảng của các ông muốn điều tốt cho Trung Quốc, thì đảng sẽ nhận ra thực tế này. Và điều này không chỉ tốt cho đất nước Trung Quốc, mà nó còn tốt cho cả phần còn lại của thế giới nữa; thế giới sẽ đưa bàn tay bạn hữu ấm áp ra cho một nước Trung Quốc do chính nhân dân Trung Quốc làm chủ. Chú thích:
Powered by !JoomlaComment 4.0alpha
3.25 Copyright (C) 2007 Alain Georgette / Copyright (C) 2006 Frantisek Hliva. All rights reserved."
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:
|






