|
Làm thế nào Hoa kỳ Sửa đổi Chính sách về Trung Quốc
Khi Tổng thống Obama gặp lãnh đạo tối cao của Trung Quốc, Hồ Cẩm Đào, ông phải đối mặt với thách thức trong việc làm thế nào để sửa chữa một chính sách Trung Quốc được coi như là một thảm họa cả một thập niên, cả hai đảng. Chính sách của Mỹ đã được bắt nguồn trong tiến trình tham gia vào Trung Quốc theo lý thuyết là bằng cách bồi dưỡng thương mại và tự do hóa kinh tế, tự do hóa chính trị cuối cùng sẽ làm theo.
Do đó, Hoa Kỳ có thể biến đổi Trung Quốc trong khi tạo ra lợi nhuận, giới doanh nhân Mỹ được khuyến khích để tin rằng họ có thể làm tốt bằng cách làm tốt cho mình.
Thúc đẩy bởi những giấc mơ của một thị trường Trung Quốc rộng lớn, các nhà kinh doanh và hoạch định chính sách Mỹ đã sống dưới ảo tưởng rằng tiền chi lớn được trả lại chỉ là trên chân trời. Khi lợi nhuận đã không đến, và những cải thiện quyền con người không bao giờ thực hiện, những người cuồng tín thật sự vẫn còn cảm thấy vùng đất hứa hẹn chắc chắn sẽ tới.
Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) có một cái nhìn khác. Các cán bộ hoạt động của Trung Quốc đã xem quan hệ với Hoa Kỳ như là một cuộc chiến tranh không tuyên chiến và đã tìm mọi lợi thế trong trận chiến của mình để loại trừ các mối đe dọa của Hoa Kỳ.
Các cán bộ hiểu rằng họ đang trong một cuộc thi của hai hệ thống loại trừ lẫn nhau. Sự tự do và hòa bình, sự thụ hưởng quyền con người cung cấp bởi Hoa Kỳ là lời trách móc không có ảnh hưởng đối với ĐCSTQ. Vì vậy, chừng nào Hoa kỳ thịnh vượng, ĐCSTQ không ăn yên ở yên dễ dàng với sư cai trị của nó, chừng nào ĐCSTQ không an toàn, nó phải tìm cách làm suy yếu nước Mỹ.
Trong khi đó, trong sự tận tâm với ý tưởng của sự tham gia vào, những chính quyền Mỹ kế tiếp đã xem nhẹ quyền con người, vì sợ xúc phạm đến ĐCSTQ và gây khó khăn cho mối quan hệ.
Về lý thuyết, sự tham gia vào liên quan đến việc Hoa Kỳ giảng dạy về một chế độ Trung Quốc lạc hậu để bảo vệ quyền con người. Trong thực tế, chế độ Trung Quốc đã chỉ dạy Hoa Kỳ từ bỏ nhân quyền như là một nền tảng của chính sách của Mỹ.
Bằng cách nhấn mạnh các quan hệ kinh tế, Hoa Kỳ đã chứng minh với ĐCSTQ, người dân Trung Quốc, và thế giới rằng, những mỹ từ dù tốt đẹp mấy đi nữa mà các chính trị gia Mỹ có thể thốt lên với nhau vào những dịp lễ, những gì thực sự được coi trọng là thương mại.
Khi Tổng thống Obama gặp lãnh đạo tối cao của Trung Quốc, Hồ Cẩm Đào, ông phải đối mặt với thách thức trong việc làm thế nào để sửa chữa chính sách về Trung Quốc được coi như một thảm họa trong cả một thập niên, cả hai đảng. Chính sách của Mỹ đã được bắt nguồn trong tiến trình tham gia vào Trung Quốc theo lý thuyết là bằng cách bồi dưỡng thương mại và tự do hóa kinh tế, thì tự do hóa chính trị cuối cùng sẽ tiếp theo.
Do đó, Hoa Kỳ có thể biến đổi Trung Quốc trong khi tạo ra lợi nhuận, doanh nhân Mỹ được khuyến khích để tin rằng họ có thể làm tốt bằng cách làm tốt cho mình.
Thúc đẩy bởi những giấc mơ của một thị trường Trung Quốc rộng lớn, giới kinh doanh và hoạch định chính sách Mỹ đã sống dưới ảo tưởng rằng tiền chi lớn được trả lại chỉ là nằm trên chân trời. Khi lợi nhuận đã không đến, và những cải thiện quyền con người không bao giờ thực hiện, những người cuồng tín thật sự vẫn còn cảm thấy vùng đất hứa hẹn chắc chắn sẽ tới.
Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) có một cái nhìn khác. Các cán bộ hoạt động của Trung Quốc đã xem quan hệ với Hoa Kỳ như là một cuộc chiến tranh không tuyên chiến và đã tìm mọi lợi thế trong trận chiến của mình để loại trừ các mối đe dọa của Hoa Kỳ.
Các cán bộ hiểu rằng họ đang ở trong một cuộc thi đua của hai hệ thống loại trừ lẫn nhau. Sự tự do và hòa bình, sự thụ hưởng quyền con người cung cấp bởi Hoa Kỳ là lời trách móc không có ảnh hưởng đối với ĐCSTQ. Vì vậy, chừng nào Hoa kỳ thịnh vượng, ĐCSTQ không ăn yên ở yên dễ dàng với chính sách cai trị của nó, chừng nào ĐCSTQ không an toàn, nó phải tìm cách làm cho nước Mỹ suy yếu.
Trong khi đó, trong sự tận tâm với ý tưởng của chính sách tham gia vào (Trung Quốc), các chính quyền Mỹ kế tiếp đã xem nhẹ quyền con người, vì sợ xúc phạm đến ĐCSTQ và gây khó khăn cho mối quan hệ (giũa 2 nước).
Về lý thuyết, sự tham gia liên quan đến việc Hoa Kỳ giảng dạy về một chế độ Trung Quốc lạc hậu để bảo vệ quyền con người. Trong thực tế, chế độ Trung Quốc đã chỉ dạy Hoa Kỳ từ bỏ nhân quyền như là một nền tảng của chính sách Mỹ.
Bài liên hệ:
Khôi phục quyền con người
Thay vì chịu nhượng bộ quyền thương mại và các mối quan tâm khác, Tổng thống Obama nên đặt vấn đề hỗ trợ nhân quyền ngay ở trọng tâm của chính sách Hoa kỳ đối với Trung Quốc.
Chính sách Hoa Kỳ vận động (cổ vỏ) cho quyền của người dân Trung Quốc không thể tránh khỏi đối phó với cuộc đàn áp Pháp Luân Công. Tổng thống Obama nên nắm lấy cơ hội mà cuộc đàn áp này mang lại cho ông..
Học viên Pháp Luân Công gánh chụi cuộc đàn áp tôn giáo lớn nhất thế giới hiện nay. Trước khi bắt đầu cuộc đàn áp vào tháng Bảy năm 1999, một số hãng tin phương Tây đã báo cáo rằng 100 triệu người Trung Quốc đã tập Pháp Luân Công, một (1) trong 12 người Trung Quốc. Ngày nay, Trung tâm Thông tin Pháp Luân Đại Pháp ước tính rằng khoảng 20 triệu tới 40 triệu người vẫn còn tập Pháp Luân Công, mặc dù cuộc khủng bố nghiêm trọng..
Cuộc đàn áp này liên quan đến việc lạm dụng quy mô lớn nhất và nghiêm trọng nhất quyền con người ở Trung Quốc. Theo báo cáo viên đặc biệt của LHQ về Tra tấn, hai phần ba các báo cáo về tra tấn tại Trung Quốc liên quan đến các học viên Pháp Luân Công. Bộ Ngoại giao Mỹ đề cập đến các quan sát viên quốc tế bảo rằng một nửa số những người trong hệ thống trại tập trung lao động rộng lớn của Trung Quốc là học viên Pháp Luân Công, một con số hàng trăm ngàn.
Cuộc khủng bố này cũng là chủ đề nhạy cảm nhất trong việc đói phó với Trung Cộng, trong đó cảnh báo các chính phủ khác không phải để nâng cao nó lên---đó chính là lý do tại sao Tổng thống Obama nên làm như vậy.
Tầm vóc và mức độ nghiêm trọng của sự vi phạm nhân quyền nhắm mục tiêu vào Pháp Luân Công và sự nhạy cảm của vấn đề này cho ĐCSTQ một điểm tựa (đòn bẩy) lớn mà Tổng thống Obama có thể sử dụng để cung cấp cho chính sách của Mỹ một đòn bẩy lớn nhất.
Đặt tất cả sự ủng hộ của Hoa Kỳ bên sau nhu cầu của học viên Pháp Luân Công về tự do lương tâm sẽ mang lại hy vọng cho tất cả những người ở Trung Quốc đấu tranh cho quyền của họ.
Hoa Kỳ, thay vì xuất hiện như một hệ thống thất bại như được mô tả bởi tuyên truyền của ĐCSTQ, sẽ nổi bật lên như người bạn thật sự của nhân dân Trung Quốc.
Thay thế một chính sách mà nó giúp chế độ bạo tàn có được tính hợp pháp bằng cách từ chối chỉ trích nó, Tổng thống Obama sẽ làm suy yếu trụ cột cai trị của ĐCSTQ. Ông sẽ mâu thuẫn với tuyên truyền của ĐCSTQ và tuyên bố sự khủng bố của ĐCSTQ là bất hợp pháp.
Những nhà bất đồng chính kiến Trung Quốc và người dân Trung Quốc nói chung sẽ hợp tác hỗ trợ các học viên Pháp Luân Công, với nhận thức rằng nếu ĐCSTQ chấm dưt cuộc bức hại Pháp Luân Công, sau đó Trung Cộng tự nó sẽ phải thay đổi.
Ngay sau khi cuộc khủng bố kết thúc, mỗi cá nhân và nhóm bị đàn áp tại Trung Quốc sẽ yêu cầu khắc phục, và ĐCSTQ sẽ thấy yêu sách của mình để cai trị bắt đầu sụp đổ.
Với sự hỗ trợ thẳng thắn như vậy đối với các quyền (nhân quyền) của người dân Trung Quốc, Hoa Kỳ sẽ cố tìm cách để chuyển đổi chế độ Trung Cộng. Nhưng đó luôn là mục tiêu của chính sách tham gia vào, tại sao không theo đuổi mục tiêu đó một cách thẳng thắn hơn và hiệu quả hơn?
Chế độ Trung Quốc sẽ không có ứng phó hiệu quả với Hoa Kỳ. Nó không bao giờ bán ra trái phiếu của Mỹ vì sợ phá hoại nền kinh tế của Trung Quốc.
Lo sợ lớn nhất của Trung Cộng là Hoa Kỳ sẽ hạn chế truy cập của Trung Quốc vào thị trường Mỹ ---lo sợ rằng một chính phủ Hoa Kỳ kiên định có thể tiến tới đẩy mạnh nhân quyền tại Trung Quốc.
Tuyên truyền của chế độ Trung Quốc về sự suy đồi của nền dân chủ phương Tây sẽ là sáo rỗng khi đối mặt với một sự khẳng định mạnh mẽ tốt nhất của truyền thống chính trị phương Tây.
Bằng cách hỗ trợ quyền lợi của học viên Pháp Luân Công, Tổng thống Obama sẽ khôi phục lại danh dự của Mỹ và ý thức về mục đích và thiết lập một khuôn khổ mới cho sự cạnh tranh với chế độ Trung Quốc mà sẽ có lợi cho Hoa Kỳ.
Ông cũng sẽ hỗ trợ các nhu cầu chính đáng của người Trung Quốc và hy vọng rằng cơn ác mộng của sự cai trị của ĐCSTQ sẽ kết thúc.
Khi ông ngồi xuống với nhà độc tài Hồ Cẩm Đào, Tổng thống Obama có thể bắt đầu thực hiện những điều này bằng cách tựa lên trên (câu: Stop Persecuting Falun Gong) và nói, "Ngừng bức hại Pháp Luân Công."
Chú thích:
-Cập nhật: 17/01/2011
-Bản tiếng Anh:* http://www.theepochtimes.com/n2/content/view/49486/
-Đọc thêm bài liên hệ:
*Hồ Cẩm Đào sẽ gặp những Thách thức của những người Trung Quốc bất mãn trong chuyến đi Mỹ
*Tại sao tôi Phản đối Hồ Cẩm Đào tại Tòa Bạch Ốc. Chuyện đằng sau cuộc kháng cáo 2006
|