Cuộc nổi dậy ở Tunisia làm cho dân Trung Quốc phấn khởi In Email
Tác giả: Wan Ping & Rona Rui   
Thứ bảy, 05 Tháng 3 2011 03:01

Những người biểu tình Tunisia giơ tay làm dấu hiệu kêu gọi quân đội kéo xuống bảng hiệu Tổng hành dinh của đảng RCD, [Tụ họp Dân chủ Hợp hiến] vào ngày 20 tháng 1 năm 2011 tại thành phố Tunis, xứ Tunisia. Sự thành công của “Cách mạng Hoa Nhài” khiến thế giới phải chú ý , kể cả người dân Trung Quốc. (Christopher Furlong/Getty Images)

Sự thành công của “Cách mạng Hoa Nhài” xảy ra tại nước Tunisia, một sự kiện đầu tiên trong lịch sử của một quốc gia Trung Đông, đã khiến thế giới phải chú ý. Người dân Trung Quốc cũng đang theo dõi diễn biến này một cách chặt chẽ. Những người sử dụng Internet và các nhà bình luận Trung Quốc nói rằng các sự kiện xúc động tại nước Tunisia làm cho dân Trung Quốc cảm thấy phấn khởi.

Xã hội của nước Tunisia có nhiều điểm tương đồng với xã hội Trung Quốc hiện đại, như là sự cách biệt to lớn giữa người giàu và người nghèo, giá cả thực phẩm tăng nhanh, mức thất nghiệp cao, chính quyền tham nhũng, một nền cai trị độc tài siết chặt, và biến động xã hội trầm trọng. Những điểm tương đồng này làm cho nhiều chuyên gia về vấn đề Trung Quốc dự đoán rằng một sự kiện tương tự có thể xảy ra tại Trung Quốc.

Ông Hu Ping, chủ bút kiêm bình luận viên chính trị của tạp chí Mùa Xuân Bắc-Kinh, nói chính sách của đảng cai trị xứ Tunisia trước đây là “tìm sự phát triển trong ổn định, và ổn định trong sự phát triển,” là cùng một khẩu hiệu mà đảng Cộng sản Trung Quốc sử dụng.

Kinh tế của xứ Tunisia phát triển mau lẹ, giống như của Trung Quốc. Tuy nhiên, một sự kiện nhỏ nhoi như vậy—cuộc tự thiêu của một thiếu nhi thất nghiệp rồi trở thành người bán hàng rong trên lề đường—đã có thể biến thành một phong trào lật đổ chế độ đã phản ảnh những sự đau buồn sâu thẳm bị nhốt kín, và khuyến khích người dân Trung Quốc rất nhiều, ông Hu Ping nói, thêm rằng cứ mỗi dịp xảy ra khiến cho đảng Cộng sản Trung Quốc kích động, lo lắng.

Ông Hu cũng nói thêm, các sự kiện tương tự [tự thiêu và các vụ tự tử khác] đã xảy ra ở Trung Quốc nhiều lần rồi, và nhiều vụ phản ảnh sự phẫn uất sâu thẳm của dân chúng đối với chế độ Trung Cộng. Nhưng bởi vì Trung Quốc quá to lớn, không dễ gì cho dân chúng gia nhập các lực lượng để tạo thành một chiến dịch to lớn; cho nên cũng khó thay đổi toàn thể xã hội tới bất cứ mức độ lớn lao nào. Nhưng các phong trào như vậy mà có thể cùng lúc xảy ra tại nhiều địa phương khác, thì sự sụp đổ của chế độ là có thể nhìn thấy trước.

Bình luận viên chính trị, ông Chen Pokong đồng ý rằng có điểm tương đồng giữa Tunisia với Trung Quốc. Ông nói, mặc dù văn hoá và tôn giáo của các nước khối Ả-Rập khác với của Trung Quốc, sự kiện dân chúng Tunisia lớn tiếng đòi hỏi tự do, dân chủ, và nhân quyền chứng tỏ rằng không văn hoá nào hoặc tôn giáo nào có thể ngăn chặn những giá trị chung này. Đây là một điểm khuyến khích khác cho người dân Trung Quốc, ông nói.

Những người trên Internet, giữ ẩn danh để bảo vệ, đã lớn tiếng phát biểu.

Một người viết, “sự bùng nổ các bất mãn của dân chúng tại Tunisia khiến cho chúng ta nhận thấy rằng đấu tranh để sống hay là chết trong im lặng.”

Người khác nói, “Đây không phải là một truyện phim: Một người bán trái cây rong trên lề đường lật đổ một quốc gia”.

Luật sư nhân quyền Liu Xiaoyuan viết trên một blog điện tử, “Vụ tự thiêu của một thiếu nhi Tunisia thất nghiệp rồi thành người bán hàng rong trên lề đường đã trở thành cọng rơm cuối cùng bẻ gẫy lưng con lạc đà.”

Một người viết trên Internet: “Sự thay đổi quyền lực đột nhiên tại xứ Tunisia xảy ra như một sự kiện ngạc nhiên chấn động, vì nó là một trong vài quốc gia có nền kinh tế khá ở Phi Châu. Nhưng các trường hợp thế này, như người bán hàng vỉa đường bị các viên chức quản trị thành phố đánh đập, có thể nhìn thấy tại Trung Quốc hàng ngày—đơn giản là nó rất phổ biến. Còn tệ hơn nữa là có những người bị đánh đến chết và nhà của họ bị cưỡng ép kéo sập.

“Bất hạnh thay, người cai trị của vài quốc gia hãy còn tin tưởng rằng hễ họ có thể bảo đảm sự tăng trưởng kinh tế, họ sẽ có thể nắm quyền lực mãi mãi. Họ thực sự nên học bài học từ Ben Ali [tổng thống bị lật đổ của Tunisia].”

Không rõ những lời can đảm như vậy có thể được theo sau với hành động của hàng triệu dân chúng hay không. Những sự kiện đông người tham gia xảy ra thường xuyên tại các vùng thôn quê, và thường bị quân-cảnh đàn áp tàn nhẫn.

Bình luận viên chính trị, ông Wen Zhao, nói rằng ở Trung Quốc khi một sự kiện phát khởi tại một chỗ nào, nhà chức trách sẽ lập tức cắt phương tiện thông tin và vận chuyển địa phương; rồi gửi quân cảnh từ những vùng khác tới để dập tắt nó.

Tuy nhiên, ông Wen nói, 2 điều có thể trở thành sự thách thức đối với chế độ Trung Cộng: Thứ nhất, các cuộc vận động đông người rộng lớn ở những vùng khác nhau đồng thời xẩy ra, mà có thể thực hiện được nếu tin tức lan truyền nhanh chóng qua phương tiện của QQ, MSN, và Twitter.

Thứ hai, nếu một cuộc tụ họp đông người lớn xảy ra tại một trung tâm chính trị như Bắc-kinh hoặc Thượng-hải, thì không một lãnh tụ Trung Cộng hiện thời nào có vị trí hoặc có gan mật như Đặng Tiểu Bình ra lệnh cho quân đội nổ súng. Việc có thể xảy ra đó, ông Wen nói, sẽ là một điều nguy hiểm cho đảng Cộng sản.

Chú thích:

-Cập nhật ngày 21 tháng 1 năm 2011

-Bản tiếng Anh: http://www.theepochtimes.com/n2/content/view/49712/

-Bản tiếng Hán: Chinese article

-RCD= Constitutional Democratic Rally

Comments
Gửi bình luận
+/-
Viết bình luận
Tên:
Email:
 
Website:
Tiêu đề:
UBBCode:
[b] [i] [u] [url] [quote] [code] [img] 
 
 
:D:):(:0:shock::confused:8):lol::x:P:oops::cry::evil::twisted::roll::wink::!::?::idea::arrow:
 
Vui lòng nhập các ký tự bảo vệ chống spam bạn thấy trong hình trên.

3.25 Copyright (C) 2007 Alain Georgette / Copyright (C) 2006 Frantisek Hliva. All rights reserved."


Tin liên quan:
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

Trang chủ | Giới thiệu | Liên hệ-Góp ý

Website monitoring