Tác động của cuộc nổi dậy tại Ai Cập đối với Trung Quốc In Email
Tác giả: Xia Xiaoqiang Epoch Times Staff   
Chủ nhật, 06 Tháng 3 2011 21:50

Vào ngày 4 tháng Hai năm 2011, Quảng trường Tahrir đầy chật những người phản kháng kêu gọi Tổng thống Mubarak rời bỏ chức vụ ngay lập tức (Ảnh của Peter Macdiarmid/Getty Images)

Người ta tự hỏi tại sao dân Trung Quốc không thể làm được những gì người dân khối Ả-rập đang làm.

Cuộc “Cách mạng Hoa Nhài”, một cuộc nổi dậy phổ biến tại nước Tunisia đã lật đổ chế độ của nhà cựu độc tài Ben Ali trong tháng Giêng, đã gây nên một tác động dây chuyền trong nhiều quốc gia Ả-Rập. Dân chúng tại nước Ai-Cập (Egypt), Yemen, Algeria, Jordan và những nơi khác đã xuống đường biểu tình phản kháng luật lệ chính trị, chính quyền tham nhũng, nạn thất nghiệp cao, và để đòi hỏi sự cải tổ.

Trong 2 tuần qua, mặc dù có sự hiện diện của rất nhiều cảnh sát và chính quyền cảnh cáo sẽ bắt giữ, hàng ngàn người dân Ai-Cập đã tràn ngập các con đường tại thành phố Cairo, Suez, và Alexandria mỗi ngày. Phấn khởi bởi cuộc nổi dậy tại Tunisia, họ cũng đang đòi hỏi cải tổ chính trị và kêu gọi Tổng thống Mubarak rời bỏ quốc gia.

Tác động của sự kiện xã hội bất ổn tại Ai-Cập, đe dọa chế độ Mubarak, là lớn hơn nhiều so với trường hợp của Tunisia. Lãnh thổ rộng lớn với sức mạnh quân sự của Ai-Cập khiến nó đóng một vai trò quan trọng trong thế giới khối Ả-Rập. Ai-Cập cũng là một đồng minh chủ yếu của Hoa-Kỳ tại Trung Đông, và là quốc gia nhận tài trợ quân sự từ Mỹ lớn thứ nhì, sau nước Do Thái. Vì vậy, các diễn biến tại Ai-cập đóng vai trò kiểu mẫu trong khu Trung Đông, và ảnh hưởng của nó vượt quá vùng Trung Đông.

Theo sau cuộc nổi dậy của Ai-Cập, hàng trăm ngàn người biểu tình chống chính phủ đã đi tràn đầy trên con đường các thành phố của nước Yemen vào ngày 2 và 3 tháng Hai, la to khẩu hiệu “Không được tham nhũng, không được độc tài!” và đòi hỏi Tổng thống Saleh phải từ chức sau 32 năm nắm quyền.

Tại nước Syria, nhóm chống đối nói họ cũng dự tính tổ chức “Ngày nổi giận” của chính họ để phản kháng sự cai trị độc tài của Tổng thống Bashar al-Assad.

Còn Trung Quốc thì sao?

Bên kia quả địa cầu, nhiều người dùng Internet điện tử trong Trung Quốc, mặc dù bị kiểm duyệt tin tức truyền thông, họ vẫn đang theo dõi chặt chẽ những diễn biến tại Ai-cập. Họ quan tâm đến tác động của tất cả sự kiện này đối với Trung Quốc.

Vào ngày 29 tháng Giêng, tra tìm những chữ như “Ai-Cập”, và “Cairo” đều bị ngăn chặn trên các blog  mini chính như là Tencent, 163, và Sohu, ngoại trừ blog Sina. Chế độ Trung Cộng không muốn dân chúng Trung Quốc nhìn thấy những cuộc biểu tình to lớn của nhân dân chống lại sự độc tài từ quốc gia này tới quốc gia nọ. Họ không muốn dân Trung Quốc có một ý tưởng nào khác.

Những phương tiện truyền thông chủ yếu của Trung Quốc cũng đề cập rất ít trong khi báo cáo về cuộc phản kháng ở Ai-cập. Báo cáo của mạng Tân Hoa Xã tránh đề cập những tin tức mới nhất về cuộc phản kháng của dân chúng. Nó không tường thuật rằng người dân Ai-cập đòi Tổng thống của họ phải từ chức, cũng không đề cập đến sự giao tiếp thân thiện xảy ra giữa binh sĩ trên xe tăng với dân chúng đi biểu tình trên đường phố của Cairo.

Theo tin từ một mạng lưới điện tử không chính thức, phòng Thông tin của Quốc-vụ Viện và Bộ Công an kết hợp để cùng đưa ra một chỉ thị yêu cầu tất cả các phương tiện và cơ quan thông tin chỉ được sử dụng thông cáo của Tân Hoa Xã, và không dùng các bản dịch tường thuật của ngoại quốc. Chỉ thị này cũng ra lệnh tất cả các mạng lưới điện tử phải “tăng cường sự quản lý” các mục diễn đàn và blog viết, đặc biệt là các blog mini. Vi phạm mệnh lệnh này sẽ dẫn đến kết quả mạng lưới bị đóng cửa, trong đó nói như vậy.

Đây là của Ban Tuyên truyền Trung Ương của đảng Cộng sản điều khiển các cơ quan thông tin Trung quốc. Họ sợ cái gì?

Tường trình của báo Đại Kỷ Nguyên (Hoa ngữ) trong ngày 20 tháng 1 chỉ ra rất nhiều điểm tương đồng giữa hai xã hội Trung Quốc và Tunisia, như là sự cách biệt to lớn giữa người giàu và người nghèo, giá thực phẩm tăng nhanh, chính quyền tham nhũng, sự độc tài chính trị siết chặt, cùng với sự hỗn loạn nghiêm trọng trong xã hội.

Thực ra, tất cả các quốc gia khối Ả-rập đang trải qua các cuộc nổi dậy, đều có cùng các tình trạng kể trên. Bài báo cũng trích dẫn lời nói của nhiều chuyên gia nghĩ rằng kết quả tương tự có thể xảy ra tại Trung Quốc.

Khi một quốc gia, đặc biệt là một quốc gia độc tài thống trị, đối diện một cuộc phản kháng lớn từ công chúng mà có thể gây nên thay đổi chính trị to lớn, quân đội thường đóng vai trò quan trọng trong kết quả cuối cùng.

Hãy nhìn những gì quân lính Ai-Cập đã chọn. Vào ngày 31 tháng Giêng, binh sĩ Ai-cập đã hứa không bắn những người đi biểu tình ôn hòa. Thực ra, những người lính tiến vào thành phố Cairo đã đứng bên hàng ngũ của dân chúng trước khi quân đội đưa ra bản thông cáo chính thức.

Một phóng viên của hãng thông tấn Associated Press tại hiện trường đã nói rằng một viên cảnh sát cởi bỏ đồng phục để gia nhập nhóm người biểu tình, đã được những người phản kháng hoan hô ông và khiêng trên vai của họ. Đây là một cảnh tượng kỷ niệm chưa từng thấy trong 30 năm qua tại Ai-cập.

Nếu binh sĩ Trung Quốc có thể nhìn thấy những gì xẩy ra tại Ai-cập, chắc chắn họ sẽ bị chấn động và bị nó ảnh hưởng. Kết quả họ rất có thể sẽ lựa chọn quay mũi súng sang hướng khác, không nhắm vào dân chúng Trung Quốc, và vì vậy đảng cộng sản sẽ mất sự điều khiển quân đội. Sự việc này ngay lập tức sẽ chấm dứt lịch sử bạo động tàn nhẫn của Đảng cộng sản đối với nhân dân Trung Quốc. Quân đội Trung Quốc có thể thay đổi từ bảo vệ đảng cộng sản sang bảo hộ quê nhà của họ và dân chúng Trung Quốc.

Nhà chức trách Trung Cộng cố gắng với mọi nỗ lực để hạ thấp và xoá bỏ ký ức của dân chúng về cuộc thảm sát sinh viên năm 1989 tại quảng trường Thiên An Môn. Đồng thời, họ không ngừng in sâu nỗi sợ hãi chế độ Trung Cộng trong đầu người dân qua việc sử dụng khủng bố và đạn đồng trong các cuộc tranh chấp địa phương.

Tuy nhiên, sự phát triển nhanh chóng của các mạng lưới điện tử trên Internet cùng với phần mềm chống kiểm duyệt được phát triển ở hải ngoại đã giúp cho ngày càng nhiều người Trung Quốc lấy được tin tức không kiểm duyệt. Mong ước tự do bị đè nén trước kia, vì vậy, trở nên càng ngày càng mạnh mẽ hơn.

Trong một bài bình luận đầy suy nghĩ sâu xa vào ngày 1 tháng hai với tựa đề “Cuộc chinh phạt cho sự Tôn Nghiêm (The Quest for Dignity),” ông David Brooks của báo New York Times nói về khuynh hướng và cơn thuỷ triều lớn đã bắt đầu quét qua thế giới khoảng 50 năm về trước, với dân chúng có những kỳ vọng khác nhau trên vấn đề họ nên được đối xử như thế nào, và “họ đã bắt đầu đi biểu tình để đòi chính quyền đáp ứng và đòi dân chủ.”

“Hơn 100 quốc gia đã chứng kiến các cuộc nổi dậy dân chủ trong vài thập niên qua. Hơn 85 chính quyền độc tài đã sụp đổ. Khoảng 62 quốc gia ở chỗ nào đó đã trở thành dân chủ, theo một định nghĩa lỏng lẻo,” bài báo của New York Times nói.

Bài báo này cũng nói rằng kinh nghiệm đã dạy chúng ta vài bài học. Một trong những bài học đó là “chế độ chuyên chế là mong manh hơn bất cứ hình thức nào của chính quyền, từ trước đến giờ ... [và] cho tất cả những sự tiêu cực và kích động lo lắng đi kèm với sự thay đổi, hầu hết các quốc gia kinh nghiệm qua các cuộc nổi dậy, rốt cuộc là trở thành tốt hơn.”

Nếu mỗi người Trung Quốc đều bỏ xuống lòng sợ hãi của họ, thì cuộc “Cách mạng Hoa Nhài” này có thể nói thầm trong một “mùa Xuân mới” cho Trung Quốc.

Chú thích:

-Cập nhật ngày 5 tháng 2, 2011

-Bản tiếng Hán

-Bản tiếng Anh

Comments
Gửi bình luận
+/-
Viết bình luận
Tên:
Email:
 
Website:
Tiêu đề:
UBBCode:
[b] [i] [u] [url] [quote] [code] [img] 
 
 
:D:):(:0:shock::confused:8):lol::x:P:oops::cry::evil::twisted::roll::wink::!::?::idea::arrow:
 
Vui lòng nhập các ký tự bảo vệ chống spam bạn thấy trong hình trên.

3.25 Copyright (C) 2007 Alain Georgette / Copyright (C) 2006 Frantisek Hliva. All rights reserved."


Tin liên quan:
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

Trang chủ | Giới thiệu | Liên hệ-Góp ý

Website monitoring